Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

SÁCH MÁC BÀI 10


Kinh Thánh: Mác 2:23-3:6

QUAN TÂM ĐẾN CƠN ĐÓI
CỦA CÁC MÔN ĐỒ HƠN LÀ QUI ĐỊNH TÔN GIÁO
Mác 2:23 chép: “Nhằm ngày Sa-bát, xảy khi Jesus đi ngang qua đồng lúa mì; đang đi, môn đồ Ngài bứt bông lúa”. Tôi tin rằng Chúa Jesus cố ý dẫn các môn đồ vào đồng lúa vào ngày Sa-bát. Chắc chắn Ngài biết đó là ngày Sa-bát. Lẽ ra, Ngài không nên quyết định đi ngang qua những cánh đồng vào ngày Sa-bát vì đó là phạm luật về việc giữ ngày Sa-bát. Tuy nhiên Đấng Chăn Chiên, Ngài đã dẫn dắt cả những người theo Ngài là chiên của Ngài vào trong đồng lúa, và những cánh đồng này đã trở nên đồng cỏ của họ. Câu 23 chép rằng “đang đi, môn đồ Ngài bứt bông lúa mì”. Ở đây, chúng ta thấy các môn đồ đang ăn các bông lúa tươi. Nhờ ăn như vậy, họ đỡ đói.
Trong câu 24, “ Người Pha-ri-si bè nói cùng Ngài rằng: Coi kìa, sao họ làm điều không phép làm trong ngày  Sa-bát?” Ngày Sa-bát là để cho người Do Thái nhớ đến Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa (Sáng. 2:2), để giữ dấu hiệu về giao ước của Đức Chúa Trời với họ (Exech. 20:12), và nhớ đến việc Đức Chúa Trời cứu chuộc họ (Phục. 5:15). Vì vậy, vi phạm ngày Sa-bát là vấn đề nghiêm trọng dưới cách nhìn của người Pha-ri-si tôn giáo. Đối với họ, môn đồ của Chúa bứt bông lúa vào ngày Sa-bát là trái luật, không phù hợp Kinh Thánh. Như chúng ta sẽ thấy, người Pha-ri-si không hiểu rõ Kinh Thánh. Theo hiểu biết nông cạn của họ, họ quan tâm đến nghi thức giữ ngày Sa-bát chứ không quan tâm đến cơn đói của người khác. Giữ nghi thức hư không thật ngu dại biết bao!

SÁCH MÁC Bài 8


Kinh thánh: Mác 2:13-17
ĂN VỚI TỘI NHÂN
Kêu Gọi Ma-thi-ơ
Câu 14 chép: “Ngài đi qua, thấy Lê-vi con Anh-phê ngồi tại sở thâu thuế thì bảo người rằng: Hãy theo ta. Người đứng dậy mà theo Ngài”. Sở thâu thuế là nhà thâu thuế, là nơi thâu thuế cho chính quyền La-mã. Lê-vi, còn được gọi là Ma-thi-ơ, là một người thâu thuế, có lẽ là một người ở địa vị cao (Mat.10:3). Những người thâu thuế bị người Do Thái lên án, khinh dể và căm ghét (Lu. 18:11, Mat. 5:46). Hầu hết những người thâu thuế này đều lạm dụng chức quyền, dùng yêu sách để đòi hỏi nhiều hơn mức thuế phải đóng (Lu. 3:12-13; 19:2-8). Đóng thuế cho chính quyền La-mã thì rất cay đắng đối với người Do Thái. Những người tham gia vào thâu thuế ;này đều bị dân chúng khi dể và bị cho là không đáng tôn trọng chút nào (Lu. 18:9-10). Vì vậy, họ bị xếp vào hạng tội nhân (Mác 2:16). Mặc dù Ma-thi-ơ là người thâu thuế nhưng ông đã được Cứu Chúa-Nô Lệ kêu gọi và về sau được chọn và được lập làm một trong mười hai sứ đồ (3:18). Thật là một sự thương xót!
Sự ghi lại việc kêu gọi Ma-thi-ơ thì rất đơn giản. ông là một người thâu thuế, là người bị người Do Thái goi là phản quốc vì đã giúp đỡ đế quốc La-mã. Trong Tân Ước, những người thâu thuế này bị xếp hạng chung với hạng kỵ nữ. Tuy nhiên, một người như Ma-thi-ơ đã được Cứu Chúa-Nô Lệ kêu gọi. Chúa chỉ cần phán với ông “Hãy theo Ta!”. Chúng ta được biết là Ma-thi-ơ đứng dậy và đi theo Ngài. Dựa theo ghi chép ở đây, dường như đây là lần đầu tiên Chúa gặp Ma-thi-ơ. Chắc hẳn là phải có sức hấp dẫn nào đó nơi Chúa, hoặc là trong lờ

SÁCH MÁC BÀI 9




Kinh Thánh: Mác 2:18-3:6

NĂM TỪ THEN CHỐT
Tha Thứ
Chúng ta đã thấy 5 sự kiện được ghi lại trong 2:1-3:6 hình thành một nhóm: Năm trường hợp này là sự tha tội của người bệnh (2:1-12), ăn với tội nhân (2:13-17), làm cho môn đồ Ngài vui mừng mà không phải kiêng ăn (2:18-22), quan tâm đến cơn đói của môn đồ Ngài hơn là qui định tôn giáo (2:23-28), và quan tâm đến việc làm giảm nỗi khổ của con người hơn là nghi thức tôn giáo (3:1-6). Mỗi sự kiện này có thể tóm tắt bằng một từ cụ thể. Từ ngữ tóm tắt sự kiện thứ nhất là tha thứ. Trong 2:1-12, chúng ta có sự kiện Con Người, là Đức Chúa Trời tha thứ, đã nhục hóa trong hình dạng một Nô lệ và tha thứ các tội phạm. Trong 2:5, Chúa Jesus phán với người bại: “Con ơi, tội con đã được tha!”. Khi các Kinh Luật gia nghe điều này, họ lý luận trong lòng rằng: “Người lộng ngôn đó! Ngoài một Đấng là Đức Chúa Trời, ai có thể tha tội được?” (c.7). Cuối cùng, Chúa phán: “Nhưng hầu cho các ngươi biết rằng trên đất Con Người có uy quyền tha tội, thì Ngài phán cùng kẻ bại rằng: Ta bảo ngươi, hãy đứng dậy, xách đệm của ngươi mà đi về nhà ngươi” (cc.10-11). Dù đang mặc lấy hình thể một Nô Lệ nhưng con người vẫn có uy quyền tha tội. Rõ ràng ở đây ngụ ý là Đức Chúa Trời tha-thứ đang hiện diện trong hình thể của Con Người này, một con người Nô Lệ. Do đó, sự kiện thứ nhất trong chuỗi 5 sự kiện này là sự tha thứ.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

SÁCH MÁC BÀI 7




Kinh Thánh: Mác 2:1-12
MỘT NHÓM GỒM NĂM SỰ KIỆN
Trong 1:14-45, chúng ta đã thấy nội dung của sự phục vụ Phúc Âm bao gồm 5 vấn đề: rao giảng Phúc Âm  (cc.14-20), dạy lẽ thật (cc.21-22), đuổi quỉ (cc.23-28), chữa lành người bệnh (cc.29-39), và tẩy sạch người phung (cc.40-45). Tiếp theo đó trong 2:1-3:6, chúng ta thấy các phương cách được dùng để thực hiện sự phục vụ Phúc Âm. Trong phần này của Phúc Âm Mác, chúng ta có 5 sự kiện: tha thứ các tội phạm của người bệnh (2:1-12), dự tiệc với tội nhân (2:13-17), làm cho những người theo ngài vui vẻ không phải kiêng ăn (2:18-22), quan tâm đến cơn đói của những người theo Ngài hơn là những qui định tôn giáo (2:23-28) và quan tâm đến việc giảm khốn khổ cho con người hơn là nghi thức tôn giáo (3:1-6). Cả 5 trường hợp này hình thành nên một nhóm
Rất khó lập một dàn bài cho Phúc Âm Mác. Trong Phúc Âm này, hết trường hợp này nối tiếp trường hợp kia, không có thứ tự hay sắp xếp rõ ràng. Vì lý do ấy, chúng ta có thể đọc sách Mác nhiều lần mà vẫn không thể lập dàn bài cho sách này hay lập bố cục cho sách này. Nhưng bởi sự thương xót của Chúa, tôi tin rằng chúng ta có được một dàn bài hữu ích, một dàn bài giúp chúng ta bước vào tất cả các phần của Phúc Âm này. Dựa theo dàn bài này, chương 1 trình bày nội dung đầy đủ của Phúc Âm. Rồi trong chương 2 và phần đầu của chương 3, chúng ta thấy cách Chúa thực hiện Phúc Âm phong phú này của Ngài.