Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

TÍNH TƯƠNG HỢP XÃ HỘI



      Một cậu bé đang đi thăm bạn bè. Mẹ cậu nói, "Michael, con hãy nhớ cách cư xử của con. Hãy nói 'xin vui lòng' , 'cảm ơn' và 'xin tha thứ cho tôi'. " với bạn nha con.

   Ngồi bên bàn của người bạn, Michael được bạn hỏi: "Bạn có thích trái cam không?" Anh ta tận tình trả lời: "Xin làm ơn, cảm ơn và xin tha thứ tôi"!

      Rõ ràng là mẹ của Michael đã không được cập nhật với công việc gia đình của mình. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta, là bậc cha mẹ, đã không được con cái vạch trần chúng ta trong cùng một cách? Chúng ta không nghĩ về việc bà Sarah đang ngồi trên đôi chân của mình  hoặc Paul la hét khi anh ta bị tổn thương cho đến khi những cách cư xử này xuất hiện khi chúng ta đi vắng. Đột nhiên chúng ta nhận ra rằng chúng ta đã nhìn thấy một số điều.


      Trong khi chúng ta không cố gắng làm cho khía cạnh này trở nên phần quan trọng nhất trong quá trình đào tạo của mình, chúng ta cần phải dạy rằng chúng ta không cố gắng đánh bóng con cái của chúng ta để biểu diễn công khai. Chúng ta cũng không muốn chúng chỉ có "cách cư xử theo tập thể"  khi những người khác có ở xung quanh. Thay vào đó, chúng ta muốn các hành động của chúng là biểu hiện của sự đào tạo mà chúng ta đã cung cấp cho chúng. Chúng ta muốn con cái mình là người  chân thật.

      Nhấn mạnh hình ảnh công khai của con cái đối với chúng là một sai lầm, vì cớ chúng ta muốn chúng thực hành những gì  là đúng ở gia đình ngay khi chúng ra đi. Đương nhiên, chúng ta sẽ được thoải mái hơn và không theo nghi thức sống với gia đình của mình hơn với tập thể. Tuy nhiên, những sự lịch sự cơ bản vẫn nên áp dụng, thậm chí là riêng tư. Con cái mà chỉ được dạy cách thực hành tốt trong nơi công cộng và được phép sử dụng những lối sống tồi tệ trong nơi riêng, thì cần   học cách sống một cuộc sống thuộc linh gấp đôi nữa.

      Kinh Thánh đưa ra một hồ sơ về tính tương đồng xã hội cho người tín đồ bằng cách miêu tả những gì Cơ Đốc nhân nên làm. Không có nghi ngờ gì, nếu chúng ta  bước theo sau, những chỉ thị của Kinh Thánh này sẽ tạo ra loại người mà chúng ta thích khi được ở gần và chính chúng ta cũng muốn trở thành.

--Hồ sơ Kinh thánh -

      Nhiều phân đoạn Kinh Thánh cho chúng ta một bức tranh về những gì Đức Chúa Trời biết đề tạo ra một người có thể hòa hợp với người khác. Ở đây có một ít câu. "Anh em là những người được tuyển chọn của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu. Vậy, hãy mặc lấy lòng thương xót, nhân từ, khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục. Nếu một người trong anh em có điều gì phàn nàn với người khác, thì hãy nhường nhịn nhau, tha thứ nhau. Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy"(Cô-lô-se 3: 12, 13). "Cuối cùng, tất cả anh em phải có tinh thần hiệp nhất, cảm thông, yêu mến anh em trong Chúa, có lòng nhân từ và tâm tình khiêm nhu.  Đừng lấy ác trả ác hoặc lấy rủa sả trả rủa sả; trái lại, hãy chúc phước, vì đó là điều mà anh em được kêu gọi, để thừa hưởng phước lành" (1 Phi-e-rơ 3: 8, 9).

      Khi chúng ta kéo các lời hành động của những câu này lại với nhau, chúng ta có được những hình ảnh như sau:-  lòng thương xót, nhân từ, khiêm tốn, hiền lành, chịu đựng, nhẫn nại, tha thứ, từ bi, tình yêu, thương xót, lịch sự và không trả thù. Há điều đó không  dễ chịu và có tính được xây dựng với những người trẻ tuổi xung quanh, là những người đang học những ân sủng này sao? Tất nhiên rồi.

      Chúa Jêsus Christ đã nhân cách hóa những ơn điển này cho chúng ta.

Đức Thánh Linh  sản sinh những bông  như thế này trong cuộc sống của tín đồ. Chúng ta giúp con cái của mình khi chúng ta hướng dẫn chúng hướng tới những đức tính này trong cuộc sống của chúng. Chúng ta cần phải thảo luận những phương cách để làm điều này.


--Các biểu hiện thực tiễn

 Chúng ta có thể nói, "Tại sao lại bận tâm với tất cả những biểu hiện nho nhỏ về sự thanh lịch như vậy? Con cái của chúng ta sẽ sống cho dù  không có những đức tính đó". Một số cha mẹ tiếp lấy thái độ đó, nhưng con cái của họ gặp thời kì khó khăn trong cuộc sống của trường  học và hội thánh. Chúng không biết làm thế nào đưa ra sự cân nhắc cho những người xung quanh chúng. Không ai dạy chúng cách hiểu.

       Trước nhất, hãy nhìn vào sự nhân từ . Đây chỉ là tình yêu trong hành động. Đây là một trong những nơi đầu tiên chúng ta tìm thấy nhu cầu trong cuộc sống của con cái mình, bởi vì theo bản chất, chúng là những người tàn nhẫn và ích kỷ. Chúng ta nên khuyến khích chúng nghĩ đến cách cảm xúc của người khác. Kéo tấm thảm ra khỏi chân của ai đó có thể là niềm vui cho kẻ lừa đảo, nhưng liệu anh ta có nghĩ có cảm giác gì khi có ai đó làm điều đó cho anh ta không? Khi ai đó làm điều gì đó cho con cái chúng ta, chúng ta có thể giúp chúng nghĩ điều đó cảm thấy như thế nào.

      Cách gia đình nói chuyện với nhau như thế nào? Lời nói của chúng ta có thể gây ra nhiều đau đớn. Điều có thể đúng là trong một số gia đình, các thành viên có thể ban cho và trêu chọc nhau một cách khá sắc nét. Nhưng nếu họ đối xử với những người khác bên ngoài gia đình theo cùng một cách, họ sẽ bị công kích. Điều đó làm dấy lên vấn đề về bao nhiêu điều trong số đó thực sự tốt cho một gia đình, bởi vì gia đình có thể trở nên độc ác. Kinh Thánh nói với chúng ta: "Cái lưỡi cũng là ngọn lửa" (Gia-cơ 3: 6), và bạn biết rõ sự tàn phá nào mà ngọn lửa nhỏ có thể bắt đầu.

       Hãy tử tế với những người khác, và cấm sự thiên vị. Chúng ta cần thấy rằng con cái của chúng ta không trở nên sống riêng biệt với bạn bè và từ chối những người khác. Điều này cũng bao gồm việc đối xử tử tế bình đẳng với các chủng tộc khác hoặc các quốc tịch khác nhau. Người già và người tàn tật nên được đối xử với lòng tốt đặc biệt. Con cái chúng ta nên thấy rằng chúng ta thích những người già quanh ta và thích nói chuyện với họ. Chúng nên hiểu được chúng ta rằng chúng ta đánh giá cao mọi người chỉ vì họ là người. Khi con cái đọc "   …." (Lê-vi Ký 19:14), chúng nên nghĩ, "Dĩ nhiên là không."

     Phép lịch sự nên đi chung với lòng tử tế. Cảm ơn bạn và xin vui lòng không được coi là từ ngữ lạ trong gia đình của chúng ta. Chúng ta có thể cần nhấn mạnh việc con cái sử dụng từ ngử "xin vui lòng" (không phải cầu xin) –là có được điều chúng muốn và khi nói "cảm ơn"-- để giữ những gì họ đã tiếp nhận được. "Xin tha lỗi cho tôi" là một thuật ngữ khác mà con cái của chúng ta nên được sử dụng - và nghe từ chúng ta, là cha mẹ.

       Những cánh cửa mở cho người khác là chu đáo duy nhất- lại nữa--đặc biệt là đối với những người già hoặc những người khác mà ít có khả năng tự giúp đỡ mình. Chọn một cái gì đó cho người khác là chín chắn. Con cái chúng ta có thể không nghĩ về điều đó nếu không có ai chỉ ra cho chúng. Sau một thời gian, chúng sẽ không muốn suy nghĩ về nó trong khi họ đang làm nó.
        Rất nhiều cách cư xử cá nhân cần phải được học. Trong số đó có cách dọn bàn ăn. Chú ý đến việc này làm cho việc ăn uống của gia đình càng thú vị hơn nhiều. Biết rằng họ sẽ cần phải chờ đợi cho đến khi họ được giải thích rời khỏi bàn ăn , sẽ giữ cho chúng  vội vàng với việc chúng ăn uống để đi làm cái gì khác. Không để chúng làm cái gì tại gia đình những gì bạn không muốn chúng làm khi xa gia đình;  làm cho điều đó dễ dàng hơn trong cả hai nơi. Nhưng đừng ngạc nhiên nếu bạn nhanh chóng thấy những điều cần chú ý khi bạn ở xa gia đình!

Con cái của chúng ta cần nhớ không được làm cho người khác cảm thấy không thoải mái về cách cư xử, cho dù những người khác không có cách cư xử hay cách cư xử văn hoá khác nhau. Con cái của chúng ta nên được giúp đỡ tạo ra sự điều chỉnh khi ăn uống với những người có lối cư xử khác biệt. Điều có thể rất thú vị khi xem người khác làm như thế nào.

Trong cách cư xử cá nhân có vệ sinh cá nhân. Nếu không có hướng đi, những người trẻ tuổi có thể trở nên phiền toái và đáng ghét. Chsng có thể không nhận ra ngay rằng khi lớn lên chúng có nhiều khả năng có mùi cơ thể hơn khi chúng còn nhỏ. Có thể chúng cũng không nghĩ về các thói quen cá nhân xấu xa khác nữa, trừ khi ai đó nói với chúng. Đó không phải là một giáo viên hay một người bạn. Đó phải là bạn, ở tại gia đình.

Một trong những phần đáng chú ý trước tiên trong cách cư xử của con cái chúng ta là cuộc trò chuyện của họ ở nơi công cộng. Trong thực tế, một số con cái hóa trang thành người khác rất dễ--quá là dễ dàng.

         Những điều nầy có thể cần một chút kiềm chế. Nhưng những gì xảy ra khi các du khách trẻ đến hội thánh? Con cái của chúng ta có hành động như thể họ hầu như không biết phải làm gì hay nói gì trong nhà thờ? Sau đó, chúng ta muốn con cái của chúng ta sẽ chủ động với người lạ. Nếu chúng không có thể, có lẽ chúng ta không bao giờ cho chúng bất kỳ trợ giúp nào về cách bắt đầu cuộc trò chuyện với một người nào đó cùng tuổi tác với chúng.

        Điều này cũng áp dụng cho người không cùng lứa tuổi của chúng. Chúng ta nên dạy con cái mình hành động theo cách tôn trọng người lớn. Khẳng định rằng chúng  bắt tay và trả lời các câu hỏi là dạy họ sự tôn trọng. Họ nên tận hưởng thăm viếng với những người không chỉ là cùng độ tuổi của chúng.

      Vấn đề cuối cùng chúng ta sẽ chạm đến có thể mang nhiều thái độ hơn là một ân huệ thực tiễn. Nhưng nó tạo ra một loạt các biểu hiện thực tế. Con cái chúng ta cần một tinh thần khoan dung. Theo bản chất, hầu hết chúng ta không có một sự phong phú của điều này. Thật dễ dàng để bị chỉ trích. "Sao anh lại làm như thế? Anh nên . . " hoặc  "anh ta phải làm quá chậm sao?" hay "Màu gì sơn cho cửa nhà xe!" sẽ nhân lên trong tâm trí phong phú của con cái chúng ta, nếu chúng nghe loại nói chuyện đó -- đặc biệt là từ chúng ta. Con cái nên được dạy dõ là  để cho những người khác sống cuộc sống của họ với cùng một sự tự do mà chúng muốn sống riêng theo ý mình.

     Điều này cũng đúng cho những thành kiến. Chúng ta ưa có thành kiến; chúng ta cũng có thể phải đối mặt với điều đó. Con cái của chúng ta ưa thiên lệch. Chúng nghĩ cha của chúng có loại xe con hay xe đạp tốt nhất. Chúng nghĩ rằng ngôi nhà của chúng ta là nhà tốt nhất. Há chúng ta đã không nghĩ điều đó  khi chúng ta còn trẻ hay sao? Đó là, trừ khi cha chúng ta nhấn mạnh với chúng ta rằng xe con và xe đạp của người khác, cũng như nhà ở, cũng tốt như vậy nữa.

         Thật là tự nhiên khi chúng ta nghĩ rằng cách chúng ta làm việc là cách tốt nhất để thực hiện chúng. Nếu chúng ta không nghĩ như vậy, chúng ta sẽ làm cách khác đi. Có lẽ chúng ta dùng thuốc aspirin thay vì chạy ngay đến bác sĩ. Hoặc chúng ta làm giá sách bằng gạch và ván chứ không phải mua tủ sách. Đúng vậy, một cách làm mọi thứ có thể làm việc tốt nhất cho chúng ta. Nhưng trừ khi chúng ta giúp con cái của chúng ta hiểu rằng có những cách khác để làm những điều ngoài cách chúng ta làm, chúng có thể tạo ra một phương cách gần như không theo cách chúng ta làm việc. Chúng thậm chí có thể cho phép người khác biết ý kiến ​​của chúng  theo cách mà người khác không đánh giá cao

       Có sự yên nghỉ nào mang lại cho tinh thần của chúng ta khi chúng ta có thể đánh giá cao điều tốt mà những người khác làm. Chỉ ra các đức tính của người khác đối với con cái của chúng ta cũng như một phương pháp dạy dỗ mạnh mẽ như chỉ ra những thất bại của người khác. Và nếu những thất bại cần được nói đến, hãy cẩn thận vì bị mỉa mai.

        Chúng ta không gợi ý rằng con cái của chúng ta nên bỏ qua việc làm sai trái. Chúng nên có lòng trung thành khắc sâu với những gì là đúng. Nhưng chúng phải biết làm thế nào để được đúng một cách lịch thiệp. Để hành động lịch thiệp, chúng cũng phải cảm thấy cách lịch thiệp. Chỉ khi đó chúng mới có thể  đấu tranh cho lẽ  thật bằng những cách hiệu quả.

       Khi nào chúng ta dạy dỗ con cái chúng ta những đức tính nầy? Mỗi tuần một lần phải không? Không, chúng ta phải đặt những nguyên tắc làm việc này trên cơ sở hàng ngày. Con cái chúng ta đón nhận những gì chúng ta cổ võ và chịu đựng ngày này qua ngày khác.

     Lời của Đức Chúa Trời tổng hợp những gì chúng ta đang cố gắng nói. "Nguyện các con trai chúng con đang tuổi thanh xuân giống như cây đâm chồi mạnh mẽ ; nguyện các con gái chúng con như những cây cột chạm trổ theo kiểu đền thờ" (Thi Thiên 144: 12