Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

GIỚI THIỆU VỀ HAI LỐI SỐNG



Đường Hướng Sự Sống Và Đường Hướng Tri Thức

    Từ ban đầu Kinh thánh bày tỏ cho chúng ta rằng trên đất nầy chỉ có hai lối sống để chúng ta chọn. Hai lối sống nầy được mô tả bởi hai cây trong vườn Eden và bởi hai nhánh hậu duệ từ Adam và từ Eva. Trong sự sáng tạo nguyên thuỷ của Đức Chúa Trời có hai cây: cây sự sống và cây tri thức về thiện ác. Adam và Eva đã sa ngã bởi dự phần vào cây thứ hai, cây tri thức. Sau khi họ sa ngã, Eva sinh hai con trai, Cain và Abel. Rồi với hai con trai nầy, Kinh thánh bắt đầu mô tả hai “đường hướng” khác nhau của nhân loại. Giống như với hai cây, hai đường hướng nầy có thể được gọi là đường hướng sự sống và đường hướng tri thức. Nguyên tắc vẫn như vậy. Hai cây và hai đường hướng đại diện hai lối sống riêng biệt.


   Từ ban đầu, Đức Chúa Trời đã hoạch định để chỉ có hai đường hướng cho nhân loại. Chúng ta có thể nghĩ rằng có nhiều cách khác nhau để chúng ta có thể sống trên đất nầy. Thí dụ, chúng ta có thể trở nên một doanh nhân, một kỹ sư, một người lao động chân tay, một giám đốc, một học giả, một nhà khoa học hoặc vô số những điều khác. Chúng ta có thể nghĩ rằng có nhiều khả năng khác nhau trong nếp sống loài người. Nhưng trong cách nhìn của Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ có thể thuộc về một trong hai đường hướng nầy. Hoặc chúng ta ở trong đường hướng sự sống, hoặc chúng ta ở trong đường hướng tri thức về thiện ác. Chỉ có hai lối sống nầy để chúng ta chọn lựa.

   Đường Hướng Của Cain Sống Trong Sự Vâng Phục Mạng Lệnh
                         Của Đức Chúa Trời

   Không lâu sau khi sa ngã, Adam và Eva sinh hai con trai là Cain và Abel. Cuối cùng Cain lớn lên làm một nông dân (Sáng 4:2). Cain trở nên một nông dân vì ông đã học được đôi điều từ cha mình. Rất có thể Adam kêu hai con trai lại gần khi chúng còn nhỏ và giải thích cho chúng chuyện gì đã xảy ra khi ông và vợ mình sa ngã bởi ăn cây tri thức. Chắc hẳn Adam đã kể với Cain và Abel rằng Đức Chúa Trời đã hiện ra với họ sau khi họ sa ngã và nói rằng: “đất sẽ bị rủa sả vì ngươi; trọn đời ngươi phải chịu khó nhọc mới có vật đất sanh ra mà ăn.  Đất sẽ sanh chông gai và cây tật lê, và ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng;  ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có mà ăn” (Sáng 3:17-19). Nguyên thuỷ, trong vườn Eden, không có nhu cầu trồng trọt. Mọi điều con người cần để tồn tại đều tự mọc lên và phát triển cách sum suê đơn giản. Eden là một nơi vui vẻ và đầy trái cây. Nhưng sau sự sa ngã của con người, cả trái đất đã thay đổi. Thậm chí trái đất cũng khác đi trong sự vận hành của nó. Đức Chúa Trời bảo Adam rằng bây giờ ông phải lao tác trên  đất để sống còn. Bây giờ con người cần cày cấy đất. Con người chỉ có thể có ăn bởi lao tác khó nhọc và đổ mồ hôi trán. Chắc hẳn Adam đã giải thích điều nầy cho hai con trai mình và đây là lý do tại sao Cain trở nên một nông dân. Đức Chúa Trời bảo phải lao động cực nhọc trên đất và Cain đã vâng theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời .

Đường Hướng Của Abel: Sống Theo Khải Tượng Về Sự Cứu Rỗi Của Đức Chúa Trời

Mặc dù Cain là một nông dân theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời, nhưng ông đã không có khải tượng từ Đức Chúa Trời. Ý tưởng của Cain là: Đức Chúa Trời  bảo chúng ta rằng, “chúng ta phải cày cấy đất, và bởi đổ mồ hôi trán mà chúng ta sẽ có chút gì đó để ăn. Vì vậy, tôi phải trở nên một nông dân”. Nhưng em của Cain là Abel thì khác. Abel đã nhìn thấy một điều gì đó cao hơn. Có thể sau khi nghe những gỉ đã xảy ra sau sự sa ngã, Abel đã hỏi cha mình, “Tại sao cha mặc áo giống như vầy?” Adam đã giải thích, “sau khi mẹ con và ta ăn trái cây tri thức, chúng ta đã sợ hãi. Chúng ta đã tìm vài chiếc lá và che phủ mình và trốn khỏi sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời đã tìm ra chúng ta. Rồi sau khi Ngài tìm thấy chúng ta, Ngài đã giết một vài con vật rồi lấy da chúng làm quần áo cho chúng ta mặc”.

   Điều nầy đã khiến cho Abel nhìn thấy một khải tượng. Abel nhận thức rằng Đức Chúa Trời đã cung cấp cho con người sự cứu rỗi, và sự cừu rỗi nầy hoàn toàn liên hệ việc được che phủ bởi da thú. Điều nầy khiến Abel trở nên một người chăn. Abel trở nên một người chăn chiên, trong khi Cain trở nên nông dân (Sáng 4:2). Abel đã sống theo khải tượng từ Đức Chúa Trời, một khải tượng về sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

    Sự Khác Biệt Giữa Hai Lối Sống

   Ngay từ lúc khởi đầu của nhân loại đã có hai đường hướng khác nhau đại diện cho hai lối sống khác nhau. Đường hướng thứ nhất, đường hướng của Cain, bắt đầu với mạng lệnh Đức Chúa Trời. Đường hướng nầy bắt đầu với ý tưởng. “Tôi sẽ làm điều nầy vì tôi nghĩ Đức Chúa Trời đã nói vậy”. Đây là đuờng hướng tri thức, cũng là đường hướng tôn giáo. Đường hướng thứ hai, đường hướng của Abel, bắt đầu với một khải tượng. Đường hướng của Abel bắt đầu với sự nhận thức. “Tôi đã nhìn thấy một điều gì đó theo niềm ao ước của Đức Chúa Trời, và  tôi phải sống theo khải tượng nầy”. Đấy là đường hướng sự sống. Chúng ta phải nhận thức rằng làm theo điều Đức Chúa Trời nói không cao trọng bao nhiêu so với việc hiểu lòng Đức Chúa Trời. Mọi điều Cain đã làm đều hoàn toàn theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời, trong khi mọi điều Abel đã làm đều hoàn toàn theo khải tượng về sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Trong việc theo Chúa, chúng ta phải chọn lựa giữa hai đường hướng nầy.

Các Của Lễ Của Cain Và Abel

  Cuối cùng Cain và Abel, mỗi người đều dâng một điều gì đó lên cho Đức Chúa Trời. Hai lối sống dẫn đến hai của lễ khác nhau. Cain dâng một điều gì đó từ việc trồng trọt của mình., “bông trái của đất”, và Abel dâng một điều gì đó từ sự chăn bầy của mình, “con đầu lòng trong bầy của ông”(Sáng 4:3-4a), Sau đó, chính Đức Chúa Trời đã hiện ra, vì vào lúc đó con người có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời mặt đối mặt. Kinh thánh ký thuật rằng Đức Chúa Trời không nhìn xem của lễ của Cain. Đức Chúa Trời chỉ nhìn xem của lễ của Abel (Sáng 4:4-5b). Cain sẽ không bị bẽ mặt lắm nếu Đức Chúa Trời nhìn đến của lễ của ông, và nói, “ngươi cần cải thiện điều nầy, ngươi làm không tốt lắm”. Khi đó Cain có thể ăn năn và sẽ không có nan đề thêm nữa. Nhưng Đức Chúa Trời đơn giản phớt lờ Cain. Vì một lý do nào đó, Đức Chúa Trời thậm chí không nhìn Cain và của lễ của ông. Thay vì vậy, Đức Chúa Trời đi thẳng đến của lễ của Abel. Sự vui hưởng của Đức Chúa Trời về của lễ của Abel là một nỗi khổ sâu xa đối với Cain.

    Đức Chúa Trời không đánh giá cao của lễ của Cain và tại sao Đức Chúa Trời vui hưởng của lễ của Abel? Chúng ta có thể tranh cãi với Đức Chúa Trời:, “Ngài là Đấng đã bảo Adam cày cấy đất. Cain chỉ làm điều cha của ông bảo ông làm. Nhưng Ngài thậm chí không nhìn xem của lễ của ông. Ngài chỉ yêu của lễ của Abel. Chẳng phải như vậy là bất công sao?” Nhưng Đức Chúa Trời sẽ đáp lại với chúng ta:, “ngươi không biết rằng từ khi con người sa ngã, thậm chí không một ai có quyền gặp gỡ Ta sao? Bất cứ ai muốn gặp Ta đều phải nhận lấy sự cứu rỗi của Ta mà Ta đã chuẩn bị cho họ. Của lễ của Abel là theo khải tượng về sự cứu rỗi của Ta. Đó là lý do tại sao Ta chấp nhận của lễ của ông ấy”.

    Khi Chúa Jesus đến, John Baptist thấy Ngài và nói, “kìa Chiên Con Đức Chúa Trời, Đấng cất tội lỗi thế giới” (Giăng 1:29). Đấng Christ như Chiên Con của Đức Chúa Trời đuợc tượng trưng bởi Chiên Con mà Abel đã dâng. Của lễ của Abel từ các con đầu lòng trong bầy của ông, có nghĩa là ông đã nhận thức ông chỉ có thể đến với Đức Chúa Trời theo sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị. Của lễ của Abel thì theo khải tượng. Mặt khác, tại sao thậm chí Đức Chúa Trời không nhìn đến của lễ của Cain? Vì của lễ của Cain chỉ theo sự hiểu biết khách quan về mạng lệnh của Đức Chúa Trời. Của lễ của Cain trong lãnh vực tôn giáo. Ông đả dâng một điều gì đó cho Đức Chúa Trời ra từ công tác riêng của mình mà không nhận lấy sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Vì vậy, của lễ của ông không cho ông cơ hội đến gần Đức Chúa Trời.

    Đường hướng của Cain là đường hướng tri thức. Đó là đường hướng sử dụng lý luận. Cain nhận thức rằng Đức Chúa Trời đã nói con người cần lao tác trên đất để có thức ăn, vì vậy Cain trở nên một nông dân. Điều nầy hợp lý. Sau đó ông đã dâng một điều gì đó từ bông trái của đất, nhưng Đức Chúa Trời từ chối của lễ của Cain. Mặt khác, Abel không quan tâm nhiều đến sự sống còn của mình về mặt vật lý. Vào lúc đó, thậm chí loài người không ăn thịt, vì vậy việc chăn chiên của Abel không liên quan gì đến sự sống còn. Abel cũng không trồng trọt để có thức ăn. Có thể cách duy nhất để Abel có ăn là sống nhờ vào việc trồng trọt của anh mình. Nhưng Abel biết rằng nếu ông muốn nhìn thấy Đức Chúa Trời, ông phải được che phủ bằng da chiên. Vì vậy ông đã trở nên một người chăn. Đức Chúa Trời đáp ứng với của lễ của Abel và rất sung sướng. Cả hai con trai của Adam đều cố gắng hết sức để làm vui lòng Đức Chúa Trời bằng cách dâng một điều gì đó cho Ngài. Tuy nhiên, của lễ của Cain chỉ theo lý luận của ông, trong khi của lễ của Abel là theo một khải tượng. Hai của lễ nầy sản sinh hai kết quả rất khác nhau. Đức Chúa Trời từ chối của lễ nầy và hài lòng với của lễ kia.

    Sự Sát Hại Abel

Sau khi Đức Chúa Trời từ chối của lễ của ông, Cain tức giận và đố kỵ, đến nỗi ông đã giết chính em trai mình (Sáng 4:8). Abel bị sát hại trong chính cánh đồng mà Cain đã công tác vất vả để vâng phục mạng lệnh của Đức Chúa Trời. Abel là người tuận đạo đầu tiên trong Kinh thánh và trong dòng dõi loài người. Tại sao Abel tuận đạo? Vì ông đã nhìn thấy một khải tượng và bám chặt khải tượng đó. Abel đã sống một nếp sống không theo lập luận hay sự hợp lý. Ông biết Đức Chúa Trời đã nói với Adam rằng con người phải công tác trên đất và lao động cực nhọc đổ mồ hôi mới có chút gì để ăn. Nhưng Abel không hề làm như vậy. Ông không lao tác trên đất vì thức ăn. Thay vì vậy, ông trở nên một người chăn vì dâng chiên lên cho Đức Chúa Trời. Điều nầy bày tỏ rằng Abel đã không sống theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời, cũng không sống bởi lý luận của loài người. Thay vào đó, ông đã sống theo khải tượng cao trọng về sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Cách sống của ông được Đức Chúa Trời chấp nhận. Sau đó, Abel tuận đạo bởi Cain, người sống theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời.

    Sau khi xảy ra sự sát hại, Đức Chúa Trời hỏi Cain, “em ngươi đâu?” Cain trả lời bằng một câu nổi tiếng, “tôi là người giữ em tôi sao?” (Sáng 4:9). Đức Chúa Trời đáp lại, “ngươi đã làm gì? Tiếng của huyết em ngươi từ dưới đất đang kêu đến Ta”. Sau đó, Đức Chúa Trời tăng cường sự rủa sả trên đất và bảo Cain rằng ông sẽ trở thành một “kẻ trốn chạy và lang thang trên đất” (c.10-12). Cain sợ hãi và nói “nếu có ai tìm thấy tôi, họ sẽ giết tôi”. Đức Chúa Trời đánh dấu trên mình Cain vì sự bảo vệ ông để bất cứ ai nhìn thấy ông cũng không giết ông. Sau đó, Đức Chúa Trời đuổi Cain ra khỏi sự hiện diện của Ngài (c.15-16).

            Sự Sinh Ra Và Sự Chỉ Định Seth

   Sau khi Abel bị sát hại và Cain bị đuổi đi, Adam và Eva sinh một con trai nữa.“Và Adam gần gũi vợ mình, nàng sinh một con trai và đặt tên là Seth; nàng nói, vì Đức Chúa Trời đã chỉ định cho tôi một dòng dõi khác thay thế Abel, bởi Cain đã giết nó”(Sáng 4:25). Tên “Seth” có nghĩa là “được chỉ định”. Sau khi Cain giết Abel, Đức Chúa Trời đã chỉ định một người khác thay thế Abel. Cái chết của Abel là cần thiết cho sự chỉ định Seth. Abel và Seth phải được xem là hai nửa của một người. Nửa thứ nhất của người nầy là Abel, người đã tuận đạo bởi Cain. Nửa thứ hai của người nầy là Seth, người được chỉ định thực hiện chủ đích của Đức Chúa Trời. Seth đại diện cho sự tiếp tục của Abel. Mặc dù Abel đã chết, nhưng đường hướng của Abel—đường hướng sự sống- được tiếp tục bởi Seth và hậu duệ của ông. Từ điểm nầy trở đi, Kinh thánh ký thuật hai phổ hệ đại điện cho hai lối sống: đường hướng của Cain và đường hướng của Seth.

             Đường Hướng Biểu Lộ Của Tri Thức Và Đường Hướng
                              Kín Giấu Của Sự Khải Thị
   Chúng ta phải thấy rằng thậm chí ngày nay trên đất nầy vẫn có hai lối sống. Lối sống thứ nhất ra từ Cain. Cain và hậu duệ của ông đã sản sinh toàn bộ nền văn háo loài người. Cuối cùng, đường hướng của Cain, hậu duệ của Cain, đã tạo ra nông nghiệp, âm nhạc và vũ khí (Sáng 4:19-22). Nông nghiệp liên hệ đến kinh tế, âm nhạc liên hệ đến sự giải trí và vũ khí liên hệ đến sự tự vệ. Mọi sự trên đất nầy đều thuộc về một trong ba loại nầy. Lối sống do Cain đại diện đã thấm nhuần nền văn minh loài người, Khi tra xét hai lối sống nầy, chúng ta sẽ để ý thấy một điều rất trọng yếu: đường hướng thứ nhất thì hiển lộ, trong khi đường hướng thứ hai thì kín giấu. Đường hướng của Cain rất biểu lộ. Việc kiếm sống được biểu lộ, sự giải trí được biểu lộ và sự tự vệ được biểu lộ. Nhưng đường hướng của Abel và của Seth thì kín giấu. Đường hướng kín giấu nầy là đường hướng của sự khải thị.

    Chung ta Phải Sống Trong Đường hướng Của sự Sống Và Sự Khải thị

  Chúng ta cần cầu nguyện với Chúa, “Chúa ơi, tôi nhận thức rằng trên đất nầy có hai lối sống. Tôi muốn ở trong đường hướng của Abel và Seth. Tôi muốn sống trong đường hướng sự sống theo sự khải thị”. Chúng ta có thực sự nhìn thấy sự khác biệt giữa việc sống theo lý luận và sống theo sự khải thị không? Thí dụ, Kinh thánh nói rằng chúng ta phải yêu Chúa bằng cả tấm lòng, cả tâm hồn, cả sức lực và cả tâm trí của chúng ta. Đây là một mạng lệnh. Nhưng cách chúng ta giải thích mạng lệnh nầy có thể rất lập dị. Chúng ta có thể nghĩ: “điều nầy có nghĩa là tôi cần đi đến mọi buổi nhóm Hội thánh”. Về một mặt, điều nầy rất tốt, nhưng như vậy đã đủ chưa? Câu trả lời là chưa, chưa đủ, vì một ý tưởng như vậy vẫn có phần ra từ đường hướng của Cain. Chúng ta có thể làm nhiều điều phù hợp với mạng lệnh của Đức Chúa Trời, nhưng có thể chúng ta không làm thỏa mãn chính Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời chỉ được thoả mãn khi chúng ta sống theo khải thị về Jesus -Christ.

   Nếp sống của chúng ta phải dựa trên sự khải thị. Một người không sống bởi sự khải thị thì không thể làm vui lòng Đức Chúa Trời cách đầy đủ. Khi làm nhiều điều theo lý luận hay văn hoá của mình, chúng ta đang sống trong đường hướng tri thức. Nhưng khi làm nhiều điều theo sự khải thị, chúng ta đang sống trong đường hướng đúng đắn, đuờng hướng sự sống. Bất cứ điều gì ra từ đường hướng tri thức sẽ bị Đức Chúa Trời từ chối, và bất cứ điều gì ra từ đường hướng sự sống sẽ được Đức Chúa Trời chấp nhận. Không có đường hướng thứ ba hay “lập trường trung lập”. Chúng ta phải nhận thức rằng đường hướng tri thức, đường hướng của Cain, không phải chỉ bao gồm những điều ác và hư hoại. Cain đã giết Abel vì Đức Chúa Trời không hài lòng với của lễ của Cain. Ban đầu Cain không có ý định sát nhân trong lòng. Ban đầu ông đã làm chính xác điều Đức Chúa Trời bảo ông làm, nhưng không theo sự khải thị. Đây là một vấn đề nghiêm trọng. Chúng ta phải khác biệt với Cain. Chúng ta phải ao ước sống trước mặt Chúa trong đường hướng sự sống và sự khải thị. Chúng ta phải kinh nghiệm một Đấng Christ sống động để giữ chúng ta trong đường hướng đúng đắn của sự hiện hữu loài người.

Sưu Tầm