Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

SÁCH KHẢI THỊ BÀI 64



GIÊ-RU-SA-LEM MỚI
 (6)

XIV. ĐỀN THỜ CỦA THÀNH
Trong các bài trước, chúng ta đã xem xét thành, các nền, tường, các cổng và con đường. Bây giờ chúng ta đến với đền thờ là một đề tài rất qưan trọng trong Kinh Thánh.
A. Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng, và Chiên con
Khải Thị 21:22 chép: “Trong đó tôi không thấy đền thờ nào, vì Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn năng, và Chiên con đều là đền thờ của thành.” Câu này nêu rõ rằng trong Giê-ru-sa-lem Mới sẽ không có đền thờ. Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng, và Chiên con chính là đền thờ của thành. Trong Cựu Ước, nhà trại của Đức Chúa Trời là tiền thân, hay nguyên mẫu đầu tiên của đền thờ Đức Chúa Trời. Giê-ru-sa-lem Mới là nhà trại của Đức Chúa Trời (c. 3) sẽ là đền thờ của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy rằng trong trời mới đất mới, đền thờ của Đức Chúa Trời sẽ được mở rộng thành một thành phố. Sự kiện thành có ba chiều bằng nhau (c. 16) cho thấy rằng toàn thành sẽ là Nơi chí thánh, tức đền thờ bên trong. Vì vậy, tại đó sẽ không có đền thờ.

Chữ Hi Lạp được dịch là đền thờ trong câu 22 là naos không ch về toàn bộ đền thờ theo ý nghĩa thông thường bao gồm Nơi chí thánh và Nơi thánh, mà chỉ về đền thờ bên trong, tức Nơi chí thánh. Đền thờ bên trong ấy là Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng, và Chiên con, cho thấy rằng Đức Chúa Trời và Chiên con sẽ là nơi chúng ta phụng sự Đức Chúa Trời. Thành thánh là nhà trại của Đức Chúa Trời là để Ngài cư ngụ, còn Đức Chúa Trời và Chiên con là đền thờ là để chúng ta cư ngụ. Trong trời mới đất mới, Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là một nơi cư ngụ hỗ tương dành cho cả Đức Chúa Trời lẫn con người cho đến đời đời.
Toàn bộ thành Giê-ru-sa-lem Mới là Nơi chí thánh, và Đức Chúa Trời cùng Chiên con là đền thờ trong thành ấy. Nếu đặt hai điều này lại với nhau, chúng ta sẽ nhận thấy thành này là Đức Chúa Trời và Chiên con. Vì toàn bộ thành phố là Nơi chí thánh và vì đền thờ bên trong là Đức Chúa Trời và Chiên con, cho nên thành ấy là Đức Chúa Trời và Chiên con.
Hơn nữa, toàn thành ấy được gọi là nhà trại (c. 3). Cũng như một cậu bé là tiền thân của một người thanh niên, thì nhà trại là tiền thân của đền thờ. Trước khi đền thờ xuất hiện thì đã có nhà trại. Nhưng khi nhà trại hoàn toàn phát triển thì trở nên đền thờ. Vì vậy, chúng ta cần ghi nhớ ba điểm sau đây: toàn thành là Nơi chí thánh; đền thờ là chính Đức Chúa Trời và Chiên con; và toàn thành là nhà trại. Khi đặt tất cả những điều này lại với nhau, chúng ta thấy chính Đức Chúa Tri là toàn bộ thành Giê-ru-sa-lem Mới.
Tuy nhiên, như chúng tôi đã chỉ ra một ch khác, toàn thành Giê-ru-sa-lem Mới cũng là một kết cấu sống bao gồm tất cả những người đã đưc Đức Chúa Trời cứu chuộc. Một mặt, Đức Chúa Trời là toàn bộ thành ấy; mặt khác, thành ấy là một kết cấu sống bao gồm những người được cứu chuộc. Nếu anh em thấy vấn đ này khó hiu đối với tâm trí thiên nhiên của mình thì tôi xin hỏi anh em một câu: chúng ta không nói Hội thánh ngày nay là Đấng Christ và là một kết cấu bao gồm tất cả các tín đồ sao? Một mặt, Hội thánh là một kết cấu bao gồm tất cả các tín đồ; mặt khác, Đấng Christ vừa là Đầu vừa là Thân thể. Vì vậy, chúng ta có từ liệu Christ-Thân thể. 1 Cô-rin-tô 12:12 cho thấy rằng Đấng Christ không những là Đầu mà còn là Thân thể: “Vả, như thân là một mà có nhiều chi thể, và thảy đều thuộc trong thân, dầu nhiều cũng chỉ có một thân mà thôi, Đấng Christ khác nào như vậy ” Cả Hội thánh lẫn Giê-ru-sa-lem Mới cũng cùng một nguyên tắc như vậy.
Hội thánh là sự mở rộng của Đấng Christ. Chính Đấng Christ Christ cá thể, nhưng Hội thánh là Christ tập thể, tức Đấng Christ được m rộng và bành trướng. Vì vậy, Hội thánh là sự bành trướng của Đấng Christ, sự mở rộng của Đấng Christ. Cũng vậy, Giê-ru-sa-lem Mới là sự mở rộng và bành trướng của Đức Chúa Tri Tam Nhất.
Nhiều ngưi tôn giáo sẽ không đồng ý vi li tuyên bố như vậy vì họ thiếu kinh nghiệm. Một số người thậm chí còn vu khống chúng ta, nói rằng chúng ta giảng dạy sự tiến hóa thành Đức Chúa Tri. Dù phản đối sự buộc tội có tính vu khống ấy nhưng chúng ta nói rằng chúng ta là sự bành trướng và mở rộng của Đức Chúa Trời. Sau khi những ngưi chống đi và chỉ trích chúng ta ngày nay được hoàn hảo, có th họ nói: “Anh Lee ơi, anh đã đúng. Chúng tôi xin lỗi vì đã chống đối anh. Khi ở trong thời kì ân điển, chúng tôi không có kinh nghiệm. Do đó, chúng tôi đã dại dột chống đối anh. Nhưng chúng tôi đã được xử lí trong thời kì vưong quốc, và đã được làm cho hoàn hảo. Vì nay chúng ta sẽ ở với nhau trong cõi đi đi, nên chúng tôi muốn làm hòa với anh và xin anh tha thứ.” Nếu có người nào nói như vậy, tôi sẽ bảo họ rằng trong thời kì ân điển, tôi đã tha thứ cho họ rồi. Trong thi kì này, trong thi kì sau hay trong cõi đi đời, sớm muộn gì những người chống đối chúng ta cũng sẽ thừa nhận rằng khải thị cuối cùng của Kinh Thánh mô tả Giê-ru-sa-lem Mới là sự mở rộng ca Đức Chúa Trời.
Giê-ru-sa-lem Mới vừa là đền thờ vừa là nhà trại. Điều này có nghĩa Giê-ru-sa-lem Mới sẽ không những là sự mở rộng của Đức Chúa Trời, tức đền thờ, mà còn là nhà trại, tức Đức Chúa Trời và Chiên con che phủ những người được cứu chuộc bằng chính Ngài như là nhà trại. Khải Thị 7:15 chép về đoàn dân rất đông phụng sự Đức Chúa Trời trong đền thờ thuộc trời rằng: “Vì cớ đó chúng được ở trước ngai Đức Chúa Trời, ngày đêm phụng sự Ngài trong đền thờ Ngài; còn Đấng ngự trên ngai sẽ giăng trại mình trên chúng” Đức Chúa Trời sẽ che phủ những người được Ngài cứu chuộc bằng cách giăng chính Ngài trên họ. Trong Thi Thiên 90:1, Môi-se nói: “Lạy Chúa, từ đời nầy qua đời kia Chúa là nơi ở của chúng tôi.” Môi-se biết chính Đức Chúa Trời là nơi đi đời của mình. Thi Thiên 90 là một lời tiên tri về vấn đề này. Tôi không quan tâm đến việc sống trong một lâu đài thuộc trời. Tôi thích ở trong Đức Chúa Trời hơn, tức là ở trong sự mở rộng của Đức Chúa Trời. Tâm trí thiên nhiên của chúng ta không bao giờ nghĩ chúng ta có thể ở trong Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, toàn thành Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là chính Đức Chúa Tri như nơi ở của chúng ta. Sự bành trướng và mở rộng của Đức Chúa Trời sẽ là thành phố đời đời của chúng ta mà trong đó, chúng ta sẽ cư ngụ cho đến đời đời. Tất cả những người đã được Đức Chúa Trời cứu chuộc đều sẽ hu việc và ở trong Đức Chúa Trời và Chiên con, tức là đền thờ.
Trong cả Cựu Uớc lẫn Tân Uớc, nhà trại là tiền thân của đền thờ. Khi Chúa Jesus nhục hoá, Ngài đã lập nhà trại giữa vòng chúng ta (Gi. 1:14) và Ngài cũng là đền thờ (Gi. 2:19-21).
Ngày nay, Hội thánh là đền thờ (1 Cô. 3:16). Hai từ liệu nhà trại và đền thờ được dùng nhiều lần trong Kinh Thánh. Vì vậy nếu muốn hiểu biết Giê-ru-sa-lem Mới, chúng ta phải nghiên cứu tất cả những phân đoạn Kinh Thánh về nhà trại và đền thờ trong Cựu Ước và Tân Ước. Nói cách chính xác, nhà trại không phải chủ yếu dành cho loài người ở, mà dành làm chỗ ở của Đức Chúa Tri. Cuối cùng, Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là nơi ở của cả Đức Chúa Tri lẫn con người. Điều này có nghĩa là Giê-ru-sa-lem Mi sẽ là một nơi ở hỗ tương. Đức Chúa Tri sẽ là nơi ở của chúng ta, và chúng ta sẽ là nơi ở của Ngài.
Trong lời Chúa, chúng ta thấy có một mô hình thu nhỏ của nơi ở hỗ tương này: “Hãy cứ ở trong Ta và Ta trong các anh,” (Gi. 15:4). Cứ ở trong Chúa có nghĩa là nhận lấy Ngài làm nơi ở của chúng ta. Khi chúng ta nhận lấy Ngài làm nơi của mình thì Ngài cứ ở trong chúng ta. Cứ ở như vậy có tính cách hỗ tương, vì chúng ta cứ ở trong Chúa, và Ngài cứ ở trong chúng ta. Chúng ta không cần chờ đợi cho ti khi có Giê-ru-sa-lem Mới rồi mới cứ ở trong Chúa và được Ngài cứ ở trong chúng ta. Tôi có thể làm chứng mạnh mẽ rằng nhiều lúc tôi biết tôi thực sự ở trong Chúa và Ngài thực sự ở trong tôi. Thậm chí sáng nay tôi cứ ở trong Ngài, và Ngài ở trong tôi. Vấn đề này tuy khó giải thích, nhưng là một sự thật trong kinh nghiệm của chúng ta. Tất cả chúng ta đều có th làm chứng rằng mỗi khi cứ ở trong Ngài thì ngay lập tức chúng ta cảm nhận Ngài cứ ở trong chúng ta. Nếu anh em nói: “Chúa Jesus ơi, con cảm tạ Ngài biết bao vì hiện giờ con cứ ở trong Ngài” thì ngay lập tức anh em sẽ có cảm nhận sâu xa là Ngài cứ trong mình. Dù bất cứ nơi nào, ở nhà, ở công sở hay ở trường học, anh em đều có th nói: “Ô Chúa Jesus, ngay bây giờ con đang ở trong Ngài”, và điều gì đó bên trong anh em sẽ đáp: “Và Ta đang ở trong con.” Đây là một mô hình thu nh của Giê-ru-sa-lem Mi sắp đến; thành ấy đơn giản sẽ là một nơi ở hỗ tương dành cho chúng ta và dành cho Đức Chúa Trời cùng Chiên con.
Một mặt, chúng ta sẽ là Giê-ru-sa-lem Mới; mặt khác, thành ấy sẽ là Đức Chúa Trời và Chiên con. Về nguyên tắc thì Hội thánh ngày nay cũng như vậy. Một mặt, chúng ta là Hội thánh, và mặt khác, Hội thánh là Đấng Christ. Vấn đề về nơi ở hỗ tương thì sâu nhiệm và thâm thúy. Thành mới ấy sẽ là nơi ở của chúng ta và cũng là nơi ở của Đức Chúa Trời. Đối với đền thờ cũng vậy; đền thờ trước hết là nơi ở của Đức Chúa Trời và sau đó là nơi mà các thầy tế lễ phụng sự Đức Chúa Trời. Thành mới này sẽ là chính Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ ở trong Đức Chúa Tri để phụng sự Ngài. Chính Đức Chúa Trời mà chúng ta phụng sự sẽ là đền thờ mà chúng ta phụng sự Ngài. Thật tuyệt diệu biết bao! Nguyện tất cả chúng ta đều kinh nghiệm Ngài một cách sâu xa như vậy.
XV. ÁNH SÁNG CỦA THÀNH
Câu 23 chép: "Thành không cần mặt trời, mặt trăng soi sáng, vì vinh quang của Đức Chúa Trời sáng toả, và Chiên con là đèn của thành. Trong thiên hi niên, ánh sáng của mặt trời và mặt trăng sẽ được tăng cường (Ês. 30:26). Nhưng trong Giê-ru-sa-lem Mới trong trời mới đất mới thì không cần mặt trời hay mặt trăng. Mặt trời và mặt trăng sẽ trong trời mới đất mi, nhưng sẽ không cần thiết tại Giê-ru-sa-lem Mới, vì tại đó, Đức Chúa Trời là ánh sáng thần thượng sẽ chiếu sáng chói lọi hơn nhiều.
Đền thờ của thành là chính Đức Chúa Trời, và ánh sáng cũng là chính Đức Chúa Tri. Ngoài Đức Chúa Trời và Chiên con, trong thành ấy không có gì. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, Đức Chúa Tri là mọi sự.
Chiên con là đèn chiếu sáng bằng Đức Chúa Trời là ánh sáng để soi sáng thành bằng vinh quang của Đức Chúa Trời, tức sự bày tỏ của ánh sáng thần thượng. Vì một ánh sáng thần thượng như vậy soi sáng thành thánh nên thành thánh không cần ánh sáng nào khác dù đó là ánh sáng Đức Chúa Trời tạo ra hay loài người tạo ra (22:5). Ánh sáng thiên nhiên sẽ không còn cần thiết. Dù mặt trời và mặt trăng sẽ ở trong trời mới đất mới, nhưng chúng ta sẽ không còn cần đến chúng nữa vì nơi ở của chúng ta sẽ sáng hơn nhiều. Ánh sáng nhân tạo cũng không còn cần thiết. Chính Đức Chúa Trời sẽ là ánh sáng trong thành thánh. Vì Đấng Christ là ánh sáng trong Hội thánh, nên trong nếp sống Hội thánh cũng giống như vậy.
Câu 23 chép rằng Chiên con, tức Đấng Christ là đèn. Đức Chúa Trời là ánh sáng, còn Đấng Christ là đèn. Ánh sáng cần vật mang ánh sáng. Chúng ta đừng bao giờ tách Đấng Christ khỏi Đức Chúa Trời hay Đức Chúa Trời khỏi Đấng Christ. Đức Chúa Trời và Đấng Christ thật ra là một ánh sáng. Đc Chúa Trời là nội dung, còn Đấng Christ là vật mang ánh sáng, tức sự biểu lộ. Điều này giúp chúng ta hiểu về Đấng Tam Nhất, và hiểu biết này khác với dạy dỗ truyền thống. Câu này mô tả Đức Chúa Trời là ánh sáng, và mô tả Đấng Christ, tức Con, là đèn. Cũng như ánh sáng ở trong đèn để làm nội dung của đèn và được biểu lộ qua đèn, thì cũng vậy Đức Chúa Trời Cha ở trong Con đ được biểu lộ qua Con.
Trong Gìê-ru-sa-lem Mới sẽ không còn ban đêm, vì "đêm không còn có nữa” (22:5). Trong trời mới đất mới vẫn còn sự khác biệt giữa ngày và đêm, nhưng trong Giê-ru-sa-lem Mới sẽ không còn sự khác biệt ấy nữa. Ngoài thành sẽ có ban đêm, nhưng trong thành thì không có ban đêm vì chúng ta sẽ có ánh sáng thần thượng đời đi là chính Đức Chúa Trời.
Câu 24 chép: “Các dân sẽ đi giữa sự sáng của thành.” Trong thiên hi niên, ánh sáng mặt trăng sẽ như ánh sáng mặt trời, và ánh sáng mặt trời sẽ được tăng cường bảy lần (Ês. 30:26). Tôi tin rằng trong trời mới đất mới, ánh sáng mặt trời thậm chí còn sáng hơn hiện tại. Thế nhưng, câu 24 chép rằng các dân sẽ bước đi trong ánh sáng của thành. Điều này chứng tỏ rằng ánh sáng trong thành sẽ sáng hơn ánh sáng thiên nhiên. Đức Chúa Trời sẽ chiếu sáng xuyên qua thành, và sự chiếu sáng ấy sẽ sáng hơn mặt trăng và mặt trời. Thật ra, các dân sẽ không cần bước đi trong ánh nắng hay ánh trăng, vì họ sẽ bước đi trong sự chiếu sáng của Giê-ru-sa-lem Mới.
Ngày nay Hội thánh cần phải là ánh sáng chiếu ra như vậy, và tất cả những người hàng xóm của chúng ta cần phải bước đi trong ánh sáng chúng ta chiếu ra. Ngày nay Hội thánh là vật mang ánh sáng, mang Đấng Christ là ánh sáng để chiếu ra cho thế hệ này. Chúng ta cần trở nên một Hội thánh chiếu sáng như vậy. Tôi xin lỗi phải nói rằng trong Cơ Đốc giáo có rất ít sự chiếu sáng. Do thiếu sự chiếu sáng mà người ta khó phân biệt giữa các Cơ Đốc nhân với những người không phải là Cơ Đốc nhân. Với dân Hội thánh phải có sự khác biệt, một sự khác biệt không thuộc về thứ bậc nhân tạo nào đó, nhưng vì chúng ta chiếu sáng. Chúng ta phải chiếu sáng để các dân có thể bước đi trong ánh sáng của chúng ta.
XVI. VINH HIỂN CỬA THÀNH
Trong câu 11, chúng ta có sự mô tả về vinh hiển của Giê-ru-sa-lem Mới: “Có sự vinh hiển của Đức Chúa Tri, vị sáng của thành giống như bửu thạch rất quý, dường như bích ngọc, trong như thuỷ tinh.” Vinh hiển của Đức Chúa Tri là sự biểu lộ của Đức Chúa Trời, tức Đức Chúa Trời được biểu lộ. Khi Đức Chúa Trời được hiển lộ thì đó là vinh hiển. Chúng ta đã được chỉ định và kêu gọi cho vinh hiển này (1 cô. 2:7; 1 Phi. 5:10; 1 Tê. 2:12). Chúng ta đang được biến đổi thành vinh hiển ấy (2 Cô. 3:18), và sẽ được đem vào trong đó (Hê. 2:10). Cuối cùng, chúng ta sẽ được vinh hóa bằng Đấng Christ (La. 8:17, 30) để mang vinh hiển của Đức Chúa Trời để biểu lộ Đức Chúa Trời trong Giê-ru-sa-lem Mới.
Chữ Hi Lạp được dịch là “ánh sáng” trong câu 11 có nghĩa là vì sáng hay vật mang ánh sáng. Là con cái của sự sáng (Êph. 5:8), tín đồ ngày nay là ánh sáng của thế gian (Mat. 5:14), chiếu sáng giữa thế hệ cong quẹo và lầm lạc (Phil. 2:15). Cuối cùng, Giê-ru-sa-lem Mới là một kết cấu bao gồm tất cả các thánh đồ, sẽ là vật mang ánh sáng, chiếu ra Đức Chúa Trời như ánh sáng cho các dân quanh thành.
Ánh sáng của vinh hiển từ Giê-ru-sa-lem Mới giống như đá quý nhất. Đá quý này không phải là ánh sáng, mà là vật mang ánh sáng. Bản thân đá ấy không có ánh sáng nhưng ánh sáng là Đức Chúa Trời được đem vào trong đá ấy và chiếu ra. Điều này cho thấy rằng là một phần của Giê-ru-sa-lem Mới sắp đến, chúng ta phải được biến đổi thành đá quý bằng cách Đức Chúa Trời là ánh sáng chiếu sáng được đem vào trong bản thể chúng ta để chúng ta có thể làm vật mang ánh sáng chiếu ra như sự biểu lộ của Đức Chúa Trời.
XVII. DÁNG VẺ CỦA THÀNH
Dáng vẻ của thành “dường như bích ngọc, trong như thuỷ tinh” (c. 11), Bích ngọc là dáng vẻ của Đức Chúa Trời (4:3). Ánh sáng của Giê-ru-sa-lem Mới giống như bích ngọc, mang dáng vẻ của Đức Chúa Trời để biểu lộ Đức Chúa Tri bằng cách chiếu sáng.
Toàn bộ thành Giê-ru-sa-lem Mới chính là Đức Chúa Trời, Ánh sáng là Đức Chúa Trời, vinh hiển của thành là sự biểu lộ của Đức Chúa Tri, và dáng vẻ của thành là chính Đức Chúa Trời được bày tỏ cho các dân. Điều này thật kì diệu. Tất cả những điều này phải được tìm thay trong nếp sống Hội thánh ngày nay. Hội thánh là đền thờ của Đức Chúa Trời. Chính Đức Chúa Trời trong Hội thánh là nơi ở của chúng ta, và Ngài là ánh sáng chiếu ra qua chúng ta cho tất cả những người hàng xóm của mình, cũng là vinh hiển và dáng vẻ của Hội thánh. Đó là nếp sống Hội thánh.