Trong hai bài học trước của tôi trong loạt bài
này, tôi đã cung cấp một danh sách năm nguyên tắc cơ bản liên quan đến sự cung ứng của Đức Chúa Trời. Nguyên tắc 1 : Sự cung ứng của Đức Chúa Trời nằm trong
những lời hứa của Ngài. Nguyên tắc 2: Những lời hứa là cơ nghiệp của chúng ta.
Nguyên tắc 3: Các lời hứa của Đức Chúa Trời là sự thể hiện ý muốn của Ngài.
Nguyên tắc 4: Tất cả những lời hứa của Đức Chúa Trời hiện có sẵn cho chúng ta
qua Đấng Christ. Nguyên tắc 5: Việc ứng nghiệm những lời hứa của Đức Chúa Trời
không phụ thuộc vào hoàn cảnh của chúng ta, mà đúng hơn là khi chúng ta đáp ứng
các điều kiện của Đức Chúa Trời.
-Hai Lời Hứa Cụ
Thể
Là một ứng dụng
thực tế của những nguyên tắc này, tôi muốn xem xét hai lời hứa cụ thể của Đức
Chúa Trời, cả hai đều được tìm thấy trong Thánh vịnh.
“Hỡi các thánh của Đức Giê-hô-va, hãy kính sợ
Ngài! Vì người nào kính sợ Ngài chẳng thiếu thốn gì hết. Sư tử tơ có thể thiếu
thốn và đói khát, Nhưng người nào tìm cầu Đức Giê-hô-va sẽ chẳng thiếu điều tốt
lành nào” (Thi Thiên 34: 9–10).
“Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời là mặt trời và là
cái khiên; Đức Giê-hô-va sẽ ban ân điển và vinh quang; Ngài sẽ chẳng từ chối điều
tốt lành nào Cho những người sống cuộc đời trọn vẹn” (Thi thiên 84:11).
Cả hai đều là
những lời hứa rõ ràng rằng Đức Chúa Trời sẽ cung ứng mọi điều tốt đẹp mà dân
Ngài có thể cần.
Tuy nhiên,
trước khi chúng ta lao vào việc đòi hỏi lời hứa, hãy thực hiện bước hợp lý để
kiểm tra các điều kiện. Bỏ qua bước này là nơi nhiều người đi lạc. Họ nói. “Ồ,
đó là một lời hứa đẹp. Tôi muốn điều đó”, nhưng đừng dừng lại để kiểm tra các
điều kiện. Hầu hết những lời hứa của Đức Chúa Trời đều có điều kiện: “Nếu con
làm điều này, Ta sẽ làm điều đó”.
Tất nhiên, có
một số lời hứa vô điều kiện của Đức Chúa Trời. Ví dụ, “Trong những ngày cuối cùng, Ta sẽ đổ Thánh Linh Ta trên mọi xác thịt”(Công
vụ. 2:17). Một điều khác là lời hứa của Đức Chúa Trời về sự phục hồi
Y-sơ-ra-ên. Đây là những lời hứa vô điều kiện của Đức Chúa Trời liên quan đến một
thời điểm nào đó. Có một số lời hứa là Đức Chúa Trời sẽ làm cách vô điều kiện
khi có sự phù hợp với Ngài. Tuy nhiên, hầu hết các lời hứa của Đức Chúa Trời đều
có điều kiện.
--Những Điều Kiện
Trước khi chúng ta đòi hỏi những lời hứa trong các câu
trên, chúng ta cần làm một số phân tích theo
đúng kinh thánh
cách đơn giản để khám phá các điều kiện gắn liền với
những lời hứa, nhớ rằng những lời hứa chỉ dành cho những người hoàn
thành các điều kiện. Kết hợp hai đoạn văn, chúng ta thấy rằng có ba điều kiện
đơn giản được nêu rõ. Bạn có thể chọn chúng không?
Chúng ta phải:
1) kính sợ Chúa; 2) tìm kiếm Chúa; và 3) bước đi ngay thẳng. Nếu chúng ta đáp ứng
được ba điều kiện này, thì Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời sẽ không giữ lại
điều gì tốt đẹp đối với chúng ta. Điều đó có thú vị không?
Tuy nhiên, một
số phân tích sâu hơn trong lĩnh vực hợp lí vẫn cần thiết. Từ ngữ chìa khóa
trong những lời hứa này là "tốt".
Không có điều
tốt nào mà Đức Chúa Trời sẽ giữ lại đối với những người đáp ứng các điều kiện của
Ngài. Trước khi chúng ta quyết định một điều gì đó mà chúng ta đang đòi hỏi từ Đức
Chúa Trời dựa trên nền tảng những lời hứa này là “tốt”, chúng ta cần tự hỏi
thêm hai câu hỏi nữa.
Thứ nhất, đó
là điều tốt đẹp trong chính nó không? Hoặc (để sử dụng thuật ngữ triết học) là
điều hoàn toàn tốt không? Đây là điều không thể tránh khỏi trong tình huống. Một
điều tuyệt đối tốt luôn luôn là tốt.
Thứ hai, tuy
nhiên, chúng ta cần phải hỏi: Điều nầy có tốt cho tôi trong tình huống cụ thể của
tôi không? Để sử dụng thuật ngữ triết học một lần nữa, điều này có tương đối tốt
không? Đây là sự biến thiên trong tình huống. Cái gì đó là tốt trong
chính nó có thể không tốt cho chúng ta trong tình hình cụ thể của chúng ta. Nói
cách khác, nó có thể hoàn toàn tốt nhưng không tương đối tốt.
Sự khác biệt
giữa điều hoàn toàn tốt và cái tương đối tốt phải được kiểm tra dưới ánh sáng của
chủ đề trong tầm tay. Kinh Thánh đánh giá sự giàu có, của cải, sự phong
phú và sư dư dật như thế nào? Trong bản thân chúng, chúng có xấu không? Hay
chúng hoàn toàn tốt?
Điều quan trọng
nhất là chúng ta tự hỏi mình câu hỏi này và chúng ta tìm thấy một câu trả lời vừa
mang tính khách quan vừa đúng kinh thánh. Trong bối cảnh của hầu hết các Cơ Đốc
nhân đều có một thái độ tôn giáo là bất cứ điều gì tốt đẹp chắc chắn sẽ là xấu.
Ngược lại. bất cứ điều gì tốt cho bạn đều không thể vui hưởng được. Thái độ đó
đã thấm nhuần vào chúng ta như những đứa trẻ liên quan đến những loại thuốc mà
chúng ta được yêu cầu cho uống: nếu nếm chúng cảm thấy càng tệ hơn, thì chúng
càng tốt cho bạn!
Tôi biết điều
gì đó về điều này từ kinh nghiệm cá nhân. Khi Chúa cứu tôi và báp têm tôi trong
Đức Thánh Linh, tôi đã trải qua một cuộc đấu tranh cá nhân to lớn để thay đổi
khuôn mẫu suy nghĩ của mình mà đã tồn đọng từ lâu: “Nếu bạn sắp trở thành một
Cơ đốc nhân, hãy chuẩn bị chịu khổ”. Tôi từng nghe ông Pat Boone đưa ra một lời
chứng tương tự. Là một học sinh trung học, anh đã đi đến kết luận rằng nếu anh
ta trở thành một Cơ-Đốc Nhân tận tụy thì có nghĩa là có bảy mươi năm đau khổ và
sau đó sẽ có thiên đàng ở phần cuối. Và anh ta không chắc rằng thiên đàng sẽ
đáng giá bằng bảy mươi năm khổ sở!
--Tốt Hay Xấu?
Những câu hỏi
tôi muốn đặt ra trong bài học này là: “nghèo khổ tốt hay xấu?” “Giàu có tốt hay
xấu?” Thay vì câu trả lời dựa trên cảm xúc hay truyền thống tôn giáo, tôi muốn
một câu trả lời hợp lý, khách quan và theo đúng kinh thánh -- sẽ có ảnh hưởng đến
quyết định về cách chúng ta sống. Nếu giàu có là xấu, chúng ta nên tách rời
chính mình khỏi sự giàu có và không tham gia vào bất kỳ hoạt động hoặc quá
trình nào có thể làm giàu. Tuy nhiên, đó là niềm tin của tôi vì Kinh Thánh rõ
ràng và nhất quán đưa ra câu trả lời ngược lại: giàu có, hay sự giàu có, về bản
chất là hoàn toàn tốt. Có rất nhiều câu Kinh Thánh mà chúng ta có thể sử dụng để
hỗ trợ cho kết luận này, nhưng tôi phải tự mãn nguyện với chỉ một vài câu.
Câu thứ nhất là Khải huyền
5:12. Trong câu này, các thiên thần và các sinh vật sống và tất cả các cơ binh của
thiên đàng đều nói. Họ đang lên tiếng đồng thuận nhất trí với tất cả thiên đường,
sự đánh giá của họ là tuyệt đối và không thay đổi. Với một tiếng lớn, họ nói, “Chiên Con [Chúa Jesus] đã bị giết xứng đáng
được uy quyền, giàu có, khôn ngoan, uy lực, tôn trọng, vinh quang và ca ngợi!”
Niềm tin của tôi là mỗi một trong bảy mục đó về
cơ bản là tốt, và tất cả đều thuộc về quyền vĩnh cửu của Chúa Jêsus Christ. Điều
thứ hai được đề cập ở đây là sự giàu có. Hãy nhìn vào những điểm khác: “uy quyền,
khôn ngoan, uy lực, tôn trọng, vinh quang và ca ngợi”. Điều đó đặt sự giàu có
vào một đoàn thể rất tốt, phải không? Tất cả bảy chi tiết này về bản chất hoàn
toàn tốt. Mặt khác, gần như tất cả chúng có thể bị lạm dụng và dùng cách sai quấy.
Rõ ràng, uy lực có thể bị lạm dụng và lợi dụng cách rất thường xuyên. Sức mạnh,
sự giàu có, sự khôn ngoan — chúng cũng có thể bị lạm dụng. Tôi tin rằng
Sa-lô-môn là một ví dụ về một con người có sự khôn ngoan kinh khủng và lạm dụng
nó vì ông đã kết thúc cuộc đời mình trong sự thờ thần tượng. Thực tế là một cái
gì đó hoàn toàn tốt trong chính nó thì không có nghĩa là nó không thể bị lạm dụng
hoặc dùng sai quấy. Nhưng chúng ta sẽ rất ngu ngốc khi từ chối bảy điều này đơn
giản chỉ vì chúng nó có thể bị lạm dụng.
Tuy nhiên,
đây là một trong những chiến thuật yêu thích của Satan - khiến chúng ta từ chối điều gì đó là tốt vì
chúng ta đã thấy nó bị lạm dụng. Ví dụ, tôi làm việc ở Đông Phi trong năm năm với
một tổ chức truyền giáo Ngũ Tuần có trụ sở tại Canada. Sau khoảng một năm, tôi
nhận ra rằng họ hầu như không bao giờ vận dụng bất kỳ ân tứ nào của Thánh Linh.
Vì thế tôi hỏi họ, “Tại sao chúng ta không có bất kỳ ân tứ nào của Thánh Linh
trong hoạt động?” Họ trả lời, “Ồ, ở Canada những ân tứ đó đã bị lạm dụng”.
Nhưng điều đó không hợp lý! Vậy nếu chúng đã bị lạm dụng thì sao? Điều đó có
nghĩa là chúng ta không sử dụng chúng hay sao?
Nếu đó là lý
do chính đáng để chính mình không tận dụng sự cung ứng của Đức Chúa Trời, thì sẽ
không có gì tốt cho chúng ta, bởi vì ma quỷ luôn luôn có thể tìm kiếm người nào
biết lạm dụng mọi điều tốt lành. Tuy nhiên, vô số Cơ Đốc nhân bị ảnh hưởng bởi
loại lý luận này đến mức họ không còn chiếm lấy cái gì là tốt và cái gì là thuộc
vê họ bởi vì ai đó đã lạm dụng điều đó. Về
phần tôi, tôi không thể chấp nhận lý luận như vậy. Không có vấn đề nếu cả thế
giới lạm dụng sự giàu có! Nếu nó tốt, tôi mong muốn nó! Tương tự như vậy về uy
quyền, khôn ngoan, uy lực, tôn trọng, vinh quang và ca ngợi.
--Nguồn Gốc Là Đức Chúa Trời
Một yếu tố quan trọng trong việc đánh giá một cái gì đó là phải xác định nguồn gốc
của nó.
Trong 1 Sử ký 29:12, Đa-vít đang cầu nguyện
với Chúa và ông ta thưa rất đơn giản, “Cả
sự giàu có và vinh quang đều do Chúa mà đến”. Nguồn gốc của sự giàu có và
vinh dự là gì? Ngài là Đức Chúa Trời! Chúng ta cần phải giữ lấy sự kiện đúng
kinh thánh này: Đức Chúa Trời là nguồn gốc của sự giàu có và danh dự. Bất cứ điều
gì bắt nguồn từ Đức Chúa Trời phải là tốt trong chính nó. Có nhiều đoạn khác
trong sách Sử ký xác nhận điều đó, nhưng chúng ta sẽ không xem chúng ở đây.
Thay vào đó, chúng ta sẽ xem xét một văn bản song song trong Phục truyền 8:18:
“Nhưng phải
tưởng nhớ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em, vì chính Ngài là Đấng ban cho anh
em sức lực tạo dựng cơ đồ [bản KJV dịch là “sự giàu có”] nầy, để thực hiện giao
ước mà Ngài đã thề với tổ phụ anh em, như Ngài đang làm ngày nay”.
Chính
Đức Chúa Trời là Đấng ban cho chúng ta quyền năng để có được sự giàu có. Nhiều
người lạm dụng quyền năng đó, nhưng nó đến từ Đức Chúa Trời. Tại sao Đức Chúa
Trời ban cho dân Ngài điều đó? Để Ngài có thể “thực hiện giao ước của Ngài”. Đó
là một phần trong cam kết giao ước của Đức Chúa Trời đối với dân của Ngài. Vì vậy,
chúng ta hãy tập chú vào đức thành tín giữ giao ước của Đức Chúa Trời, hơn là sự
bất trung của những con người thường lạm dụng quyền năng mà Đức Chúa Trời ban
cho họ.
Khi tôi nhìn vào những người giàu có, thật rõ
ràng với tôi điều đó không phụ thuộc chủ yếu vào trình độ học vấn của họ. Nhiều
người có học vấn lại thất bại về mặt tài chính, trong khi những người khác, thậm
chí không có thể đánh vần đúng tên tuổi của mình, trở nên rất giàu có.
Có một người đàn ông ở Anh quốc cách đây vài
năm có cuộc phỏng vấn xuất hiện trên báo chí. Anh không thể đọc hoặc viết được,
dầu vậy anh nộp đơn xin việc làm người gác cổng. Họ nói, “Bạn rất thích hợp. Chỉ
cần ký tên vào mẫu đơn này”. Nhưng anh ta nói,“ Tôi không thể ký tên - tôi
không biết viết”. Vì vậy, họ từ chối không cho anh ta làm việc.
Bị từ chối làm người gác cổng, anh ta bắt đầu
bán xì-gà. Kết quả là anh ta đã trở thành một triệu phú. Người phỏng vấn anh ta
nói, "Điều đó không đáng chú ý sao?
Thậm chí bạn không thể ký tên riêng của mình mà bạn đã trở thành một triệu
phú. Tại sao, hãy suy nghĩ bạn sẽ là gì nếu bạn có thể ký tên của bạn ngày trước!”.
Nhà triệu phú đó trả lời," Tôi đã là một người gác cổng!"
Nếu bạn nghĩ
về những người giàu có mà bạn biết, bạn sẽ thấy rằng sự giàu có không nhất thiết
phải đi đôi với giáo dục. Những người rất ít có khả năng lại trở nên giàu
có. Thật không nghi ngờ có một số nguyên tắc chung áp dụng. Tuy nhiên, khả năng
để có được sự giàu có không được giải thích hoàn toàn theo các giới hạn tự
nhiên. Cuối cùng, nguồn gốc của nó là Đức Chúa Trời.
- Yếu Tố Vâng Lời
Điều này dẫn chúng ta đến một nguyên tắc cơ bản được nhấn mạnh
một cách nhất quán xuyên suốt Kinh thánh: - sự vâng phục đối với Đức Chúa
Trời mang lại thịnh vượng và dư dật.
Ví dụ, hãy xem xét, những gì Đức
Chúa Trời nói trong Phục truyền 28. Chương này được chia thành hai phần. Phần
thứ nhất, các câu 1 đến 14, liệt kê các phước lành do tuân theo sự vâng lời Đức
Chúa Trời. Phần thứ hai, câu 15 đến 68, liệt kê những lời nguyền rủa do bất phục
Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ xem xét cả hai trong chốc lát— các phước lành trước
tiên, và sau đó là những lời nguyền rủa.
Nhưng trước
khi chúng ta làm điều đó, chúng ta cần phải hiểu được yêu cầu thiết yếu đầu
tiên của sự vâng lời. Điều này được trình bày trong những lời mở đầu của chương
này: “Nếu anh em thật lòng lắng nghe tiếng
phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời” (Phục Truyền 28: 1). Sự vâng phục bắt đầu
bằng cách lắng nghe tiếng nói của Đức Chúa Trời. Ngược lại, chúng ta thấy trong
câu 15, mở ra danh sách những lời nguyền rủa, sự không vâng lời đó bắt đầu cách
chính xác với điều ngược lại: “Nhưng nếu
anh em không nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời”. Sau đó, ở
đây là điểm mà tại đó chia ra hai con đường. Con đường dẫn đến tất cả các phước
lành bắt đầu khi chúng ta lắng nghe tiếng nói của Đức Chúa Trời; con đường dẫn
đến mọi lời nguyền rủa bắt đầu khi chúng ta không lắng nghe tiếng nói của Đức
Chúa Trời.
Nguyên tắc
tương tự chạy xuyên suốt Kinh thánh. Trong Giê-rê-mi 7:23 Chúa phán với
Y-sơ-ra-ên rằng Ngài là Ðức Chúa Trời của họ, đòi hỏi họ: “Nhưng đây là mệnh lệnh mà Ta đã truyền cho họ: ‘Hãy nghe tiếng Ta thì
Ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi và các ngươi sẽ làm dân Ta”. Điều gì đánh
dấu dân của Đức Chúa Trời? Đơn giản là, họ tuân theo tiếng nói của Ngài. Nguyên
tắc này được chuyển sang, cách không thay đổi vào Tân ước. Chúa Jêsus phán: “Chiên Ta nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và
chúng theo Ta” (Giăng 10:27). Đây là một dấu hiếu thiết yếu của những người
thực sự thuộc về Chúa Jêsus: Họ nghe tiếng Ngài, và theo Ngài. Trong phương
sách cuối cùng, mọi thứ phụ thuộc vào việc chúng ta có nghe tiếng nói của Đức
Chúa Trời hay không.
Bây giờ chúng
ta hãy nhìn vào danh sách các phước lành cho sự vâng lời bắt đầu trong Phục
truyền 28: 2:
“Mọi phước lành sau đây sẽ giáng trên anh em
nếu anh em lắng nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em: Anh em sẽ được
ban phước trong thành cũng như ngoài đồng ruộng. Bông trái của thân thể anh em, hoa quả của đất
đai anh em, bầy con của đàn gia súc, và cả chiên con lẫn bò con của anh em đều
sẽ được ban phước. Cái giỏ và thùng nhồi bột của anh em đều sẽ được ban phước!
…Đức Giê-hô-va sẽ truyền cho phước lành đến
với anh em trong kho lúa và trong mọi công việc của tay anh em. Đức Giê-hô-va sẽ
mở kho báu từ trời của Ngài cho anh em, ban mưa đúng mùa trên đất đai anh em và
ban phước cho mọi công việc của tay anh em” (câu 2–5, 8, 11–12)
Hãy chú
ý cách bao gồm tất cả các cụm từ được sử dụng: "trong mọi công việc của
tay anh em", "cho mọi công việc của tay anh em". Cùng một cụm từ
bao gồm tất cả được lặp đi lặp lại trong Phục truyền 29: 9:
“Vậy anh em phải
tuân giữ và thực hành những lời của giao ước nầy để anh em được thành công
trong mọi việc anh em làm”.
Các phước
lành được hứa đều theo tỷ lệ chính xác đối với sự vâng lời được yêu cầu. Tổng số
sự vâng lời mang lại phước lành tổng thể. Không có khu vực nào trong cuộc sống
của chúng ta bị loại trừ. Không còn chỗ nào dành cho thất bại, thất vọng hay lỗi
lầm. Không có chỗ cho bất cứ điều gì ngoài sự thành công.
Bây giờ chúng
ta hãy xem xét một cách ngắn gọn về phía trái ngược — những lời nguyền rủa vì sự
bất tuân. “Nhưng nếu anh em không nghe
theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời, không cẩn thận làm theo các điều
răn và luật lệ của Ngài mà tôi truyền cho anh em hôm nay thì những lời nguyền rủa
nầy sẽ giáng trên anh em và đuổi kịp anh em” (Phục truyền 28:15).
Chúng ta đã
thấy rằng điểm khởi đầu cơ bản của việc lìa bỏ Đức Chúa Trời là không lắng nghe
tiếng nói của Ngài. Nếu chúng ta theo dõi lịch sử của những người hoặc bộ tộc
hay quốc gia đã lìa bỏ Đức Chúa Trời, thì luôn luôn bắt đầu ở đó. Họ ngừng lắng nghe. Thường thì sự khởi đầu thật tinh tế và khó phát hiện.
Chúng ta vẫn có thể duy trì sự phù hợp bề ngoài với các mệnh lệnh của Đức Chúa
Trời trong một thời gian dài sau khi chúng ta thực sự không còn lắng nghe.
Nhưng nếu chúng ta theo dõi nan đề của mình đối với nguồn gốc của chúng, chúng
bắt đầu khi chúng ta không còn lắng nghe Đức Chúa Trời nữa.
Danh sách các lời nguyền rủa rất dài, nhưng
một trong những điều áp dụng đặc biệt cho chủ đề của chúng ta là câu 29: “Đang
giữa trưa mà anh em quờ quạng như người mù trong đêm tối. Anh em bị thất bại
trong công việc mình”. Kinh Thánh nhất quán với chính nó. Cũng như thịnh vượng
là một phước lành, vì vậy không thịnh vượng là một lời nguyền rủa.
Khía cạnh này của lời nguyền rủa được mô tả
lại cách đầy đủ hơn trong câu 47 và 48:
“Vì
khi được thịnh vượng anh em không phụng thờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời với cả tấm
lòng hân hoan vui vẻ, nên trong cảnh đói khát, trần truồng và thiếu thốn mọi thứ,
anh em phải phục dịch kẻ thù mà Đức Giê-hô-va sai đến đánh anh em. Ngài sẽ đặt
ách sắt trên cổ anh em cho đến khi anh em bị tiêu diệt hết”.
Chúng ta hãy tạm dừng ở đây một lúc và nhận
thấy rằng câu này nói lên ý muốn tích cực của Đức Chúa Trời cho dân của Ngài -
rằng chúng ta phục vụ Ngài với niềm vui và sự vui mừng về sự dư dật mọi thứ.
Tuy nhiên, nếu qua sự không tin và không vâng lời, chúng ta không bước vào ý muốn
tích cực của Đức Chúa Trời, thì sự thay thế tiêu cực được đặt ra./.