Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

Muối Của Đất-



Sự hiện diện của chúng ta tạo ra nhiều khác biệt “Ngươi là muối của đất” (Ma-thi-ơ 5:13). Trong tuyên bố này, Chúa Jesus không chỉ nói với các môn đệ của Ngài, mà cho tất cả chúng ta, những người thừa nhận thẩm quyền lời giảng dạy của Ngài. Chúa Jêsus so sánh chức năng của chúng ta trên đất với muối. Ý nghĩa của Ngài trở nên rõ ràng khi chúng ta xem xét hai cách sử dụng quen thuộc của muối liên quan đến thực phẩm: muối cung cấp hương vị và muối kiềm chế sự hư hoại.


--Muối mang lại hương vị
Là Cơ Đốc nhân, chức năng của chúng ta là muối cung cấp hương vị cho trái đất. Đức Chúa Trời thích điều này. Thức ăn không ngon  trở nên ngon miệng và có thể chấp nhận được khi ướp muối. Gióp hỏi câu hỏi tu từ này: “ Vật chi lạt lẽo, người ta nào ăn chẳng bỏ muối?” (Gióp 6: 6).
Sự hiện diện của muối tạo nên sự khác biệt, khiến chúng ta thích thú thức ăn mà chúng ta đã từ chối. Sự hiện diện của chúng ta làm cho trái đất được Đức Chúa Trời chấp nhận và giới thiệu trái đất cho lòng thương xót của Ngài. Bởi vì có chúng ta ở đây, Đức Chúa Trời tiếp tục đối xử với trái đất trong ân điển và lòng thương xót hơn là trong sự phẫn nộ và phán xét. Sự hiện diện của chúng ta tạo ra sự khác biệt.
Nguyên tắc này được minh họa một cách sinh động trong sự cầu thay của Áp-ra-ham thay mặt cho Sô-đôm, như được ghi lại trong Sáng thế Ký 18: 16–33. Chúa phán với Áp-ra-ham rằng Ngài sẽ đến Sô-đôm để xem liệu sự gian ác của thành phố đó đã đến mức sự phán xét không thể trì hoãn chăng. Sau đó Áp-ra-ham tiển chân Chúa trên con đường của Ngài và lý luận với Ngài về tình huống.

- Nguyên Tắc Sự Phán Xét
 Trước tiên Áp-ra-ham đã thiết lập một nguyên tắc làm nền tảng cho những gì theo sau: ý muốn của Đức Chúa Trời không bao giờ muốn giáng sự phán xét dành cho kẻ ác trên người công nghĩa. Áp-ra-ham hỏi “Chúa sẽ diệt người công bình luôn với người độc ác sao?” (câu 23). “Không lẽ nào Chúa làm điều như vậy, diệt người công bình luôn với kẻ độc ác; đến đỗi kể người công bình cũng như người độc ác. Không, Chúa chẳng làm điều như vậy bao giờ! Đấng Thẩm Phán toàn trái đất, há lại không làm sự công bình sao? ”(Câu 25).
Chúa làm cho điều đó nên rõ ràng trong cuộc đối thoại tiếp theo rằng Ngài chấp nhận nguyên tắc mà Áp-ra-ham đã nói. Thật quan trọng biết bao nếu tất cả các tín hữu hiểu điều này! Nếu chúng ta được trở nên công bình bởi đức tin nơi Đấng Christ và đang dẫn dắt cuộc sống thật sự bày tỏ đức tin của mình, thì ý muốn của Đức Chúa Trời không bao giờ để chúng ta bị đưa vào sự phán xét mà Ngài giáng trên kẻ ác.

--Hai yếu tố xác định
Thật không may, các Cơ Đốc nhân thường không hiểu tại sao? Bởi vì họ không phân biệt được hai tình huống bên ngoài có thể có vẻ tương tự, nhưng trong thực tế thì hoàn toàn khác biệt về bản chất và nguyên nhân. Một mặt, có sự bức hại vì lợi ích của người công bình. Mặt khác, có sự phán xét của Đức Chúa Trời trên kẻ ác.
Sự khác biệt giữa hai tình huống này được các câu tương phản sau đây đưa ra. Sự bức hại đến từ kẻ ác trên người công nghĩa. Nhưng sự phán xét đến từ Đức Chúa Trời, là Đấng Công chính, giáng trên kẻ ác. Vì vậy, sự bức hại vì sự công bình và sự phán xét vì sự gian ác là những sự đối lập trong nguồn gốc, mục đích và kết quả. Kinh Thánh rõ ràng cảnh báo rằng các Cơ Đốc nhân phải chờ đợi bị bức hại.
Trong bài giảng trên núi, Chúa Jesus nói với các môn đồ của Ngài, “Phước cho những kẻ chịu bắt bớ vì sự công bình, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy! Khi nào vì cớ ta mà người ta mắng nhiếc, bắt bớ, và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi, thì các ngươi sẽ được phước”(Ma-thi-ơ 5: 10–11). Phao-lô cũng viết tương tự như vậy cho Ti-mô-thê: “song mọi người muốn sống cách kỉnh kiền trong Christ Jêsus đều sẽ bị bắt bớ” (2 Ti-mô-thê 3:12). Do đó, các Cơ Đốc nhân phải được chuẩn bị chịu đựng sự bức hại vì đức tin và cách sống của họ, và thậm chí kể đây là một đặc ân. Cũng như vậy, các Cơ Đốc nhân không bao giờ được bao gồm trong sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng trên kẻ ác.  
Nguyên tắc nầy được trình bày nhiều lần trong kinh thánh. Trong 1 Cô-rinh-tô 11:32, Phao-lô viết cho các tín hữu của mình, và nói: “Song khi chúng ta bị xét đoán là bị Chúa sửa trị, hầu cho chúng ta khỏi bị định tội chung với thế giới”. Điều này chứng tỏ rằng có một sự khác biệt giữa các xử lí của Đức Chúa Trời với các tín đồ và các đối xử của Ngài với thế giới. Là tín hữu, chúng ta có thể mong đợi trải nghiệm sự trừng phạt của Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta thuận phục sự trừng phạt và thiết lập cuộc sống của mình theo trật tự, thì chúng ta không phải chịu sự phán xét của những người không tin hay thế giới nói chung. Mục đích cuối cùng của việc Đức Chúa Trời trừng phạt chúng ta như những người tin Chúa là bảo vệ chúng ta khỏi trải qua sự phán xét của Ngài giáng trên những kẻ không tin.
Sách Xuất Hành các chương từ 7 đến 12 ghi lại cách Đức Chúa Trời đem mười sự phán xét với mức độ ngày càng khốc liệt đối với người Ai Cập bởi vì họ từ chối lắng nghe các vị tiên tri của Ngài, Môi-se và A-rôn. Xuyên suốt tất cả những điều này, dân của Đức Chúa Trời,  là Y-sơ-ra-ên, ở giữa Ai Cập, nhưng không một trong mười phán xét nào chạm vào họ. Trong Xuất 11: 7, lí do được tuyên bố sinh động “hầu cho các ngươi biết rằng Đức Giê-hô-va phân biệt dân Y-sơ-ra-ên cùng người Ai-cập là dường nào”. Sự phán xét không đến với Y-sơ-ra-ên vì Chúa “tạo nên sự phân biệt” giữa dân của Ngài và dân Ai Cập. Ngay cả những con chó của Ai Cập cũng phải để lộ sự khác biệt này! Và sự khác biệt còn giá trị cho đến ngày nay.

- Bao Nhiêu Người Thì Đủ?
Tiếp tục cuộc trò chuyện của mình với Chúa về Sô-đôm, Áp-ra-ham đã cố gắng xác định số lượng người công bình cần thiết để bảo toàn cho cả thành phố khỏi sự phán xét. Ông ta bắt đầu với năm mươi. Sau đó, với một sự kết hợp đáng chú ý của sự tôn kính và kiên trì, ông đã biện luận theo cách của mình xuống đến mười. Cuối cùng Chúa đã đảm bảo với Áp-ra-ham rằng nếu Ngài tìm thấy được mười người công chính trong Sô-đôm, Ngài sẽ tha cho toàn bộ thành phố vì lợi ích của mười người đó.
Dân số của Sô-đôm là bao nhiêu? Rất khó có được ước tính chính xác. Tuy nhiên, các hình ảnh có sẵn cho một số thành phố khác của Palestine cổ đại cung cấp một tiêu chuẩn so sánh. Khi tính đến những thành phố khác này, chúng ta có thể nói rằng dân số Sô-đôm trong thời của Áp-ra-ham có lẽ không dưới mười ngàn. Đức Chúa Trời đảm bảo với Áp-ra-ham rằng mười người công chính có mặt ở đó có thể bảo tồn một thành phố có ít nhất mười nghìn người. Điều này quy ra  tỷ lệ một trên một nghìn. Tỉ lệ tương tự của “một trong một ngàn” được đưa ra trong Gióp 33:23 và trong Truyền đạo 7:28, và cả hai đoạn này đều cho rằng người đó là người công bình nổi bật, trong khi tất cả những phần còn lại đều nằm dưới tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời.
Thật dễ dàng mở rộng tỷ lệ này vô giới hạn. Sự hiện diện của mười người công chính có thể bảo tồn một cộng đồng mười nghìn người. Sự hiện diện của hàng trăm người công chính có thể bảo tồn cộng đồng một trăm ngàn người. Sự hiện diện của một ngàn người công chính có thể bảo tồn cộng đồng một triệu người. Có bao nhiêu người công bình cần thiết để gìn giữ một quốc gia rộng lớn như Hoa Kỳ, với dân số ước tính khoảng hơn 300 triệu người? --Khoảng 300 nghìn người.
Những hình ảnh nầy  gợi ý rất sống động. Kinh thánh có cho chúng ta cơ sở để tin rằng, ví dụ, chỉ hơn một phần tư triệu người thực sự công chính, rải rác như hạt muối trên khắp Hoa Kỳ, sẽ có quyền bảo toàn cả quốc gia khỏi sự phán xét của Đức Chúa Trời và đảm bảo sự tiếp tục ân sủng và lòng thương xót của Ngài không? Thật sẽ là ngu ngốc tuyên bố rằng ước tính như vậy là chính xác. Tuy nhiên, Kinh thánh  đã thiết lập cách xác định một nguyên tắc chung rằng sự hiện diện của các tín hữu công chính là yếu tố quyết định trong các giao dịch của Đức Chúa Trời với một cộng đồng. Điều này dẫn chúng ta đến hiệu ứng thứ hai về sự hiện diện của các Cơ Đốc nhân là "muối của trái đất".

--Muối ngăn Chặn Sự Hư Hoại-
Trong những ngày trước khi có tủ lạnh, thủy thủ đã lấy thịt đem theo trên chuyến đi dài ngày, và sử dụng muối như một chất bảo quản. Quá trình hư hoại đã diễn ra trước khi thịt được ướp mặn. Việc ướp muối đã không bãi bỏ sự hư hoại, nhưng nó giữ thịt trong tầm kiểm tra cho thời gian dài của chuyến đi để các thủy thủ có thể tiếp tục ăn thịt lâu ngày, trước khi thịt bị hư, không ăn được.
 Sự hiện diện của chúng ta trên trái đất, như các môn đệ của Đấng Christ hoạt động giống như muối trong thịt. Quá trình hư hoại của tội lỗi đã hoạt động rồi. Điều này được thể hiện trong mọi lĩnh vực của đời sống con người - đạo đức, tôn giáo, xã hội, chính trị. Chúng ta không thể bãi bỏ sự hư hoại đã có mặt. Nhưng chúng ta có thể giữ nó trong sự kiểm chế đủ lâu cho các mục đích của Đức Chúa Trời về ân sủng và lòng thương xót được có cơ hội làm việc cách hoàn toàn. Sau đó, khi ảnh hưởng của chúng ta không còn được cảm thấy, sự hư hoại sẽ đến đỉnh điểm của nó, và kết quả sẽ là sự suy thoái hoàn toàn.
Minh họa này về sức mạnh của muối kiềm chế sự hư hoại được  Phao-lô giải thích trong lời giảng dạy ở 2 Tê. 2: 3–12. Phao-lô cảnh báo rằng sự gian ác của con người sẽ đến đỉnh điểm của nó trong thân vị của một nhà cai trị thế giới, được Sa-tan trao quyền và đạo diễn. Phao-lô gọi người cai trị này là “người đại tội [hay vô luật pháp]” và “con trai của sự hư mất” (câu 3). Trong 1 Giăng 2:18, hắn được gọi là “Antichrist,” và trong sách Khải huyền 13: 4, hắn được gọi là “con thú.” Người cai trị này sẽ thực sự tuyên xưng là Đức Chúa Trời và đòi hỏi sự thờ phượng phổ quát. Sự xuất hiện người cai trị nầy của sa-tan thì không thể tránh khỏi.
Phao-lô nói một cách chắc chắn, “bấy giờ kẻ bất pháp kia sẽ được hiển lộ” (2 Tê 2: 8). Phao-lô cũng tuyên bố trong cùng một câu rằng chính Đấng Christ đích thực sẽ là người quản lý sự phán xét trên đấng christ giả này- “Chúa sẽ dùng hơi [linh] miệng Ngài mà tiêu diệt nó, dùng vinh quang của sự hiển hiện Ngài mà trừ bỏ nó”. Thật không may, một số nhà truyền giảng đã sử dụng lời dạy dỗ này về Antichrist để truyền dẫn vào các Cơ Đốc nhân thái độ thụ động và gây tử vong.
Họ đã nói "Antichrist đang đến. Mọi thứ trở nên tệ hơn và tệ hơn. Chúng ta không có thể làm gì cả”. Kết quả là, các Cơ Đốc nhân đều thường xuyên ngồi khoanh tay trong sự mất tinh thần đạo đức và quan sát sự tàn phá của Satan tiến hành không được kiểm soát xung quanh họ. Thái độ thụ động và chủ nghĩa gây tử vong như vậy là bi thảm vì chúng không đúng kinh thánh. Đúng là Antichrist cuối cùng phải xuất hiện. Nhưng không đúng là không phải không có gì để thực hiện chống lại hắn  khi đó.

- Sức Lực Kiểm Chế
Đến thời điểm hiện tại, có một lực lượng  đang hoạt động trên thế giới thách thức, chống lại và kiềm chế linh của antichrist. Quyền lực làm hạn chế này, mà hiện nay cầm giữ sự xuất hiện đầy đủ và cuối cùng của Antichrist, là sự hiện diện cá nhân của Đức Thánh Linh trong Hội thánh. Điều này trở nên rõ ràng khi chúng ta tuân theo sự mặc khải mở ra của Kinh Thánh liên quan đến thân vị và công việc của Đức Thánh Linh.
Vào trang đầu của Kinh Thánh, trong Sáng thế Ký 1: 2, chúng ta được bảo rằng “Thánh Linh của Đức Chúa Trời đang vận hành (ấp ủ) trên mặt nước” Từ đó trở đi trong suốt Cựu Ước có những ám chỉ thường xuyên về hoạt động của Đức Thánh Linh trên trái đất. Tuy nhiên, khi kết thúc chức vụ trần thế của mình, Chúa Jesus đã hứa với các môn đồ của Ngài rằng Đức Thánh Linh sẽ sớm đến với họ theo một cách mới, khác với bất cứ điều gì đã từng diễn ra trên trái đất cho đến thời điểm đó.
--Đấng Giúp Đỡ Đã Hứa-
Trong Giăng 14: 16–17 Chúa Jesus ban cho lời hứa này: “ta sẽ xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi Đấng Yên ủi khác, để ở lại với các ngươi đời đời,  tức là Linh của lễ thật, mà thế giới không thể nhận lãnh được, vì chẳng thấy Ngài, cũng chẳng biết Ngài; còn các ngươi biết Ngài, vì Ngài vẫn ở với các ngươi, cũng sẽ ở trong các ngươi nữa”. Chúng ta có thể diễn giải lời hứa này của Chúa Jesus như sau:“ Ta đã ở bên các con trong sự hiện diện cá nhân ba năm rưỡi, và  bây giờ Ta lìa khỏi các con. Sau khi Ta đi rồi, một Người khác sẽ thay chỗ của Ta. Thân vị này là Đức Thánh Linh.
Khi Ngài đến, Ngài sẽ ở lại với bạn mãi mãi. Sự trao đổi hai thân vị được Chúa Jesus  hứa này đã được thực hiện trong hai giai đoạn: thứ nhất, sự thăng thiên của Chúa Jesus vào thiên đàng; sau đó, mười ngày sau đó, Đức Thánh Linh giáng xuống vào ngày Ngũ Tuần. Vào thời điểm này trong lịch sử, Đức Thánh Linh giáng xuống như một Thân Vị  từ trên trời và chiếm lấy nơi Ngài đã  cư trú trên trái đất.
Bấy giờ Ngài là đại diện cá nhân của Thần Cách trên trái đất. Nơi cư ngụ thực sự của Ngài là thân thể của những tín đồ thật, được gọi chung là  Hội thán”. Về thân thể này của những tín hữu,  Phao-lô nói trong I Cô-rinh-tô 3:16: “Anh em há chẳng biết mình là đền thờ của Đức Chúa Trời, và Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em sao?”. Chức vụ vĩ đại của Đức Thánh Linh trong Hội thánh là chuẩn bị một Thân Thể hoàn bị cho Đấng Christ. Sau khi hoàn thành, Thân thể này sẽ được trình diện cho Đấng Christ như một Cô Dâu, Đấng Christ là Chú Rể.
Ngay sau khi chức vụ này của Đức Thánh Linh trong Hội thánh được kết thúc, Ngài sẽ một lần nữa rút khỏi trái đất, mang theo Thân thể trọn vẹn của Đấng Christ. Vì vậy, chúng ta có thể viết lại lời tuyên bố của Phao-lô trong 2 Tê. 2: 7 như sau: “Đức Thánh Linh hiện đang kiểm chế  và chặn đứng Antichrist và sẽ tiếp tục làm như vậy cho đến khi Ngài được rút lui”. Trên thế giới có linh của antichrist, đang hoạt động hướng tới sự xuất hiện của chính Antichrist.
Do đó, các môn đồ được Đức Thánh Linh ngự trị làm rào cản, kiềm giữ lại đỉnh cao của vô luật pháp và sự xuất hiện cuối cùng của Antichrist. Chỉ khi nào Đức Thánh Linh, cùng với Thân thể đầy đủ các môn đệ Đấng Christ, được rút khỏi trái đất, thì các lực lượng vô luật pháp có thể tiến hành mà không bị kiềm chế, để tiến đến đỉnh điểm mục đích của họ trong Antichrist. Trong khi đó,  cả đặc quyền và trách nhiệm các môn đồ của Đấng Christ, bởi quyền năng của Đức Thánh Linh, là  "chiến thắng" các lực lượng của Antichrist và kiềm giữ chúng trong tầm kiểm soát.

- Muối Thành Công-
Là muối của trái đất, chúng ta là những môn đồ của Đấng Christ, do đó có hai trách nhiệm chính. Thứ nhất, bởi sự hiện diện của chúng ta, chúng ta giới thiệu trái đất cho ân sủng và lòng thương xót tiếp tục của Đức Chúa Trời. Thứ hai, bởi quyền năng của Đức Thánh Linh bên trong mình, chúng ta kiểm soát các lực lượng hư hoại và vô luật pháp cho đến thời điểm được Chúa ấn định. Trong khi hoàn thành những trách nhiệm này, Hội thánh là rào cản đối với việc hoàn thành tham vọng tối cao của Sa-tan, đó là giành quyền thống trị trên toàn trái đất. Điều này giải thích tại sao Phao-lô nói trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2: 3: “vì phải có sự bội đạo đến trước, và có người đại tội, là con của sự hư mất [Antichrist], được hiển lộ” Từ ngữ được dịch là “bội đạo” (falling away) theo nghĩa đen là sự lìa bỏ đức tin.
Vì vậy, miễn là Hội thánh đứng vững và kiên quyết trong đức tin của mình, hội thánh có sức mạnh kiềm giữ biểu hiện cuối cùng của Antichrist. Bản thân Sa-tan hoàn toàn hiểu rõ điều này, và do đó mục tiêu chính của hắn là làm suy yếu đức tin và sự công bình của Hội thánh. Một khi hắn đạt được điều này, rào cản cho mục đích của hắn bị gở bỏ, và con đường mở ra cho hắn để có được cả sự kiểm soát thuộc linh và chính trị trên toàn trái đất.
Giả sử ngày nay Sa-tan thành công, bởi vì chúng ta, là Cơ Đốc nhân, không hoàn thành trách nhiệm của mình. Vậy thì sao? Chính Chúa Jêsus đã cho chúng ta câu trả lời. Chúng ta trở thành “muối mất mùi đi”. Ngài cảnh báo chúng ta về số phận đang chờ đợi cho một loại muối vô vị như vậy: “Không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng nó ra ngoài, bị người ta giày đạp” (Ma-thi-ơ 5:13). "Không dùng chi được nữa!". Đó là sự lên án nghiêm trọng thực sự. Điều gì sẽ theo sau? Chúng ta bị “ném ra” - bị Đức Chúa Trời khước từ. Sau đó, chúng ta "bị người ta chà đạp dưới chân". Loài người trở thành công cụ sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với một Hội thánh không có muối, bội đạo. Nếu chúng ta, sống trong Hội thánh mà không kiềm giữ được lực lượng của sự gian ác, thì sự phán xét trên chúng ta sẽ được giao cho những lực lượng đó.
Phao-lô trình bày rõ ràng cho chúng ta hai lựa chọn thay thế trong Rô-ma 12:21: “Đừng để điều ác thắng mình, nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác”. Chỉ có hai lựa chọn: chiến thắng hoặc bị chiến thắng. Không có chỗ đứng trung gian, không có tiến trình thứ ba mở cho chúng ta. Chúng ta có thể sử dụng những điều tốt đẹp mà Đức Chúa Trời đã dành sẵn theo ý của chúng ta để chiến thắng điều tà ác đối đầu với chúng ta.
Nhưng nếu chúng ta không làm được điều này, thì cái ác ý đó sẽ lần lượt thắng hơn chúng ta. Thông điệp này áp dụng với tính khẩn cấp đặc biệt đối với những người trong chúng ta sống trong những vùng đất mà chúng ta vẫn được tự do tuyên bố và thực hành đức tin Cơ Đốc của mình. Ở nhiều vùng đất ngày nay, các Cơ Đốc nhân đã mất sự tự do này. Đồng thời, nhân lên hàng triệu người trong những vùng đất đó đã bị truyền bá một cách có hệ thống để ghét và khinh bỉ Cơ Đốc giáo và tất cả những gì nó đại diện.
Đối với những người bị truyền bá ở đó có thể là không có sự hài lòng nào lớn hơn là được chà đạp những Cơ Đốc nhân dưới chân của họ.  Nếu chúng ta chú ý đến lời cảnh báo của Chúa Jesus và hoàn thành chức năng của mình như muối trong lòng đất, chúng ta có quyền ngăn chặn điều này. Nếu chúng ta mặc định và chịu sự phán xét sau đó, thì sự phản xạ cay đắng nhất sẽ là: "Không dùng chi được nữa!"