Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

NGƯỜI DỰ PHẦN SỰ THÁNH KHIẾT-



   Sự thánh khiết là một thuộc tính duy nhất của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có nhiều thuộc tính khác - chẳng hạn như tình yêu, sự khôn ngoan và quyền năng - mà chúng ta có thể hiểu ở mức độ nào đó bằng cách tham khảo đến con người hay các sự vật trong lãnh vực thiên nhiên thể hiện những thuộc tính này. Nhưng đức thánh khiềt không có sự song hành trong thiên nhiên; điều đó là duy nhất. John Wesley đã định nghĩa sự thánh khiết là “tình yêu trọn vẹn”. Tuy nhiên, tôi muốn định nghĩa sự thánh khiế như một sự kết hợp giữa sự công bình của Đức Chúa Trời và tình yêu của Đức Chúa Trời. Tình yêu mời bạn đến; sự công bình nói rằng bạn không thích hợp để đến. Có sự căng thẳng được xây dựng trong sự thánh khiết này.


-Một đặc điểm của dân Đức Chúa Trời
   Lời của Đức Chúa Trời nói với chúng ta rằng sự thánh khiết là một đặc điểm của dân Đức Chúa Trời. Hãy xem xét Hê-bơ-rơ 12: 9–10:
   Hơn nữa, cha về phần xác sửa phạt mà chúng ta còn kính sợ,huống chi Cha về phần hồn, chúng ta lại chẳng thuận phục bội phần hơn để được sống hay sao?  Vì cha về phần xác theo ý mình sửa phạt chúng ta tạm thời, nhưng Đức Chúa Trời vì ích lợi cho chúng ta mà sửa phạt, để chúng ta được dự phần trong sự thánh khiết của Ngài”.
   Khát vọng của Đức Chúa Trời là chúng ta có thể dự phần vào sự thánh khiết của Ngài. Câu 14 của Hê-bơ-rơ 12 bổ sung, “Hãy tìm cách sống hòa thuận với mọi người và đeo đuổi sự thánh khiết; vì nếu không thánh khiết thì chẳng ai thấy được Chúa”. Thứ nhất, chúng ta phải theo đuổi sự thánh khiết— chúng ta làm cho điều đó trở thành mục tiêu. Thứ hai, để đạt được sự thánh khiết, chúng ta phải theo đuổi sự hòa bình với tất cả mọi người. Chúng ta cố gắng sống một cách hòa bình, không cho phép cãi vã hoặc sự bất hòa mà nằm trong khả năng tránh né của chúng ta. Tác giả thơ Hê-bơ-rơ ở đây cũng đưa ra một lời cảnh báo rất nghiêm trang. Ông nói rằng chúng ta sẽ không thấy Chúa, trừ khi chúng ta trở thành một người dự phần đức thánh khiết của Ngài.
   Câu Kinh thánh thứ hai thể hiện khát vọng của Đức Chúa Trời đối với sự thánh khiết trong dân của Ngài là 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4: 3: “Vì ý muốn của Đức Chúa Trời là anh em phải được thánh hóa”. Chính xác, đây là sự thánh hóa không?
   Ở một mức độ nào đó, ngôn ngữ tiếng Anh che khuất ý nghĩa thực sự của từ ngữ này. Bất kỳ động từ Anh ngữ nào kết thúc với chữ -ify có nghĩa là "để gây ra, để trở thành" điều mà đứng trước nó. Ví dụ, thanh lọc có nghĩa là "làm cho tinh khiết," có nghĩa  rõ ràng là "để làm cho rõ ràng" sửa chữa lại thì có nghĩa là "để làm cho đúng". Do nguồn gốc,, chữ sanct là giống như chữ saint (thánh đồ); và thánh đồ, lần lượt, cũng giống như thánh khiết. Tất cả ba từ — thánh hóa, thánh đồ, thánh khiết - đều có nguồn gốc một từ tiếng Hy Lạp cơ bản, có nghĩa là sự thánh khiết. Rất đơn giản, do đó, sự thánh hóa là "quá trình làm cho thánh khiết".
   Do đó, chúng ta có thể dịch chính xác 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4: 3, “Vì đây là ý muốn của Đức Chúa Trời, rằng bạn được làm cho thánh khiết” Câu 4 tiếp tục, “mỗi người phải biết gìn giữ thân thể (bình) mình cho thánh sạch [một điều kiện của sự thánh thiện] và tôn trọng”. Một cách thích hợp, câu này chứa đựng một cụm từ đã trở nên quen thuộc với tiếng Anh hiện đại: “biết cách làm thế nào”. Cần biết cách theo kinh thánh  để đạt được điều kiện của sự thánh khiết.
  Chiếc bình của một người là cơ thể của anh ta – bình đất của tâm linh con người. Nhiều Cơ đốc nhân nói như thể thân thể là điều gì đó xấu xa - một điều gì đó đáng xấu hổ. Thân thể không xấu xa, nó tốt. Đó là một trong những thành tựu tối thượng trong thiên tài sáng tạo của Đức Chúa Trời. Nói về thân thể của chính mình, vua Đa-vít đã nói, “tôi được dựng nên một cách đáng sợ và lạ lùng” (Thi Thiên 139: 14). Đa-vít  nhìn thấy những điều kỳ diệu của cơ thể mình với sự kinh ngạc và hãi hùng.
   Tại sao các tín đồ nên biết cách giữ thân thể mình trong tình trạng thánh khiết? Chúng ta có thể trả lời điều này bằng cách kết hợp hai câu kinh thánh: “Nhưng Đấng Chí Cao chẳng ở trong nhà bởi tay người ta làm ra” (Công vụ 7: 48); và “Anh em không biết rằng thân thể anh em là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em sao?” (1 Cô-rinh-tô 6:19). Đức Chúa Trời đã ấn định một ngôi đền trên trái đất để ở. Nó không phải là một ngôi đền được làm bằng tay, mà là thân thể của những người tin Chúa. Do đó, mỗi người trong chúng ta cần phải biết cách giữ cho cơ thể của mình trong tình trạng phù hợp để Đức Chúa Trời ngự ở bên trong.

- Tác Nhân Của Sự Thánh Hóa-
Kinh Thánh hình dung ra sự chấm dứt của sự thánh hóa như thế nào, và phần nào chúng ta cư xử trong đó? Như tôi đã hiểu, có năm tác nhân  của sự thánh hóa.
1. Đức Thánh Linh
   Không có Đức Thánh Linh— hay Linh của sự thánh khiết như Ngài được kêu gọi bằng tiếng Hê-bơ-rơ - không có hy vọng về việc chúng ta được nên thánh khiết.
   Thưa anh em là những người yêu dấu của Chúa, chúng tôi buộc phải luôn luôn cảm tạ Đức Chúa Trời về anh em, vì từ ban đầu Ngài đã chọn để ban sự cứu rỗi cho anh em,qua sự thánh hóa bởi Thánh Linh và lòng tin vào chân lý”(2 Tê-sa-lô ni ca 2:13)
   Trong sự thánh hóa, như trong mọi quá trình cứu chuộc, đề xuất ​​là do Đức Chúa Trời. Điều đó bắt đầu với sự lựa chọn của Đức Chúa Trời của chúng ta, được thực hiện trong cõi đời đời. Sau đó, chuỗi các sự kiện trong cõi thời gian như sau.
• Đức Thánh Linh bắt đầu gây ảnh hưởng đến chúng ta.
• Ngài kéo chúng ta ra khỏi con đường rộng mà sẽ dẫn đến sự hủy diệt (Ma-thi-ơ 7:13).
• Ngài mang đến cho chúng ta mặt đối mặt với sự thật (trong chính phương diện cuối cùng là chính Ngài là sự thật)
• Ngài truyền đạt cho chúng ta đức tin để tin sự thật
• Thông qua việc tin vào lẽ thật chúng ta bước vào sự cứu rỗi.
   Trong Ê-phê-sô 2: 8 Phao-lô nói với chúng ta rằng chúng ta “được cứu bởi đức tin”, và rồi nhắc nhở chúng ta rằng đức tin này không đến từ chính chúng ta, nhưng được truyền cho chúng ta như một món quà của Đức Chúa Trời.
   Trong ý nghĩa này, chúng ta có thể định nghĩa sự thánh hóa như “được biệt riêng cho Đức Chúa Trời”. Trong nhiều trường hợp, quá trình sự thánh hóa trở nên lâu dài trước khi chúng ta đích thân đến chỗ  biết Đức Chúa Trời. Sứ đồ Phao-lô nói rằng ông đã được biệt riêng từ trong lòng mẹ mình (Ga-la-ti 1:15); và Đức Chúa Trời phán với Giê-rê-mi rằng Ngài đã thánh hóa ông trong bụng mẹ  ông (Giê-rê-mi 1: 5). Đức Chúa Trời bắt đầu biệt riệng chúng ta cho chính Ngài từ lâu trước khi chúng ta có bất kỳ kiến ​​thức nào về điều đó.
1 Phi-e-rơ 1: 2 trình bày một bức tranh tương tự về quá trình:
   “Là những người được chọn lựa  theo sự biết trước của Đức Chúa Trời là Cha, và được thánh hóa bởi Thánh Linh, để vâng phục Đức Chúa Jêsus Christ và dự phần trong sự rảy huyết Ngài”.
   Sự lựa chọn của Đức Chúa Trời, được thực hiện trong cõi đời đời, được dựa trên sự biết trước của Ngài -- nó không bao giờ tùy ý, không bao giờ ngẫu nhiên. Sự thánh hóa là quá trình mà Đức Thánh Linh kéo chúng ta sang một bên để đối mặt với những đòi hỏi của Đấng  Christ. Đức Thánh Linh ban cho chúng ta ân điển để vâng phục Tin Lành và, khi chúng ta vâng lời, huyết của Chúa Jêsus được rải lên chúng ta.
   Trong cả hai phân đoạn trên —2 Tê. và 1 Phi-e-rơ — đề xuất ​​trong tiến trình thánh hóa là với Đức Chúa Trời, không phải con người, và tác nhân đầu tiên trong tiến trình nầy là Đức Thánh Linh .
2--Lời
   Trong Ê-phê-sô 5: 25–26, chúng ta tìm thấy tác nhân thứ hai của sự thánh hóa: “Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, xả thân vì Hội Thánh  để thánh hóa Hội Thánh sau khi dùng nước và lời Ngài thanh tẩy Hội Thánh”.
   Trong Cựu Ước, sau khi đổ máu, mọi sinh tế đều phải được rửa sạch bằng nước tinh khiết. Trong Tân ước 1 Giăng 5: 6 nói rằng Chúa Jêsus đến "bằng nước và huyết" Máu là huyết cứu chuộc của Đấng Christ đổ trên thập tự giá, và nước là nước tinh sạch của Lời. Đấng Christ cứu chuộc chúng ta bằng huyết của Ngài; sau đó Ngài thánh hóa và thanh tẩy chúng ta bằng cách rửa nước bởi Lời.
   Chúa Jesus đã cầu nguyện với Đức Chúa Cha cho các môn đồ của Ngài: “Xin Cha dùng chân lý thánh hóa họ. Lời của Cha là chân lý”(Giăng 17:17). Một trong những cách chính trong đó Lời của Đức Chúa Trời thánh hóa chúng ta là nó thay đổi lối suy nghĩ của chúng ta. Sự thánh hóa tiến triển từ bên trong ra bên ngoài; không phải từ bên ngoài vào bên trong. Phương cách thánh hóa của tôn giáo là mặc trang phục cho dài, không mặc quần áo trên đầu gối,  cắt tóc ngắn, và lau sạch son trên môi. Nhưng Phao-lô nói, “phải được biến đổi bởi sự đổi mới của tâm trí mình, để phân biệt đâu là ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời” (Rô-ma 12: 2) và, “đổi mới trong tâm linh của tâm trí anh em” (Ê-phê-sô 4:23- bản ASV). Chính Đức Thánh Linh làm mới tâm trí chúng ta. Ngài làm điều đó qua lẽ thật, là Lời của Đức Chúa Trời.
   Chúng ta thường sử dụng thuật ngữ “tẩy não” theo nghĩa xấu. Tuy nhiên, từ ngữ đó sẽ phù hợp để mô tả cách thức mà Đức Thánh Linh đổi mới tâm trí của chúng ta, rửa sạch chúng bằng nước sạch của Lời Đức Chúa Trời.
3--Đức Tin
   Đây là ủy nhiệm lớn lao của Phao-lô từ Chúa Jêsus Christ khi ông được sai đến dân ngoại: “để mở mắt họ, chuyển họ từ tối tăm qua sáng láng, từ quyền lực của Sa-tan trở về cùng Đức Chúa Trời; hầu cho bởi đức tin nơi Ta (Chúa), họ nhận được sự tha tội và hưởng phần gia tài cùng với các thánh đồ” (Công vụ 26:18). Một yếu tố không thể thiếu trong việc được thánh hóa là niềm tin của chúng ta. Thần Linh của Đức Chúa Trời và Lời của Đức Chúa Trời không bao giờ thay đổi, nhưng đó là đức tin của chúng ta giúp chúng ta tiếp nhận được những gì Đức Chúa Trời ban cho qua những tác nhận này. Quá trình thánh hóa sẽ chỉ có hiệu quả khi đức tin của chúng ta cho phép.
   Hơn nữa, có một sự liên kết trực tiếp giữa Lời của Đức Chúa Trời và đức tin của chúng ta, bởi vì “đức tin đến từ những điều người ta nghe, mà người ta nghe là khi lời của Đấng Christ được rao giảng” (Rô-ma 10:17). Chúng ta càng chú ý đến Lời của Đức Chúa Trời, đức tin của chúng ta càng mở rộng, giúp chúng ta có khả năng chiếm đoạt toàn bộ sự dự bị mà Đức Chúa Trời đã làm cho cho  chúng ta thánh khiết.

4.Huyết Của Chúa Jesus
   Hê-bơ-rơ 13:12 nói: “Vì lý do đó, Đức Chúa Jêsus đã chịu khổ ngoài cổng thành để lấy huyết mình thánh hóa dân chúng”. Chúa Giê-su đã đổ huyết  Ngài cho nhiều mục đích. Một là cứu chuộc chúng ta. Mục đích khác là thánh hóa hoặc biệt riêng  chúng ta cho Đức Chúa Trời và làm cho chúng ta thánh khiết.
   Có thể sống ở một nơi mà tội lỗi và Sa-tan không thể chạm vào chúng ta bởi vì chúng ta được huyết của Chúa Jêsus bảo vệ và thánh hóa . “Nhưng nếu chúng ta bước đi trong ánh sáng, cũng như chính Ngài ở trong ánh sáng, thì chúng ta được tương giao với nhau, và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, tẩy sạch mọi tội của chúng ta” (1 Giăng 1: 7). Thì của động từ được sử dụng trong câu Kinh thánh này là thì hiện tại tiếp diễn: Nếu chúng ta liên tục bước đi trong ánh sáng, chúng ta có thể có sự thông công và huyết của Chúa Giêsu liên tục giữ gìn cho chúng ta sạch sẽ. Chúng ta được giữ tinh khiết và không bị nhơ bẩn, vì chúng ta sống trong một yếu tố khác. Chúng ta không sống trong sự ô nhiễm và đồi bại của thế giới tà ác này. Chúng ta được phân rẽ Đức Chúa Trời, được thánh hóa, được huyết của Chúa Jêsus biệt riêng.
   Điều này dẫn chúng ta đến một câu Kinh Thánh quan trọng khác: “Chúng ta biết rằng ai sinh bởi Đức Chúa Trời thì không phạm tội, vì Đấng sinh bởi Đức Chúa Trời gìn giữ người ấy, và ma quỷ không đụng đến người ấy được” (1 Giăng 5:18).
   Đây là thách thức -- gần như kinh khủng. Liệu Giăng có ngụ ý là một người đã được sinh ra một lần nữa không bao giờ phạm tội sau đó chăng? Các đoạn văn khác của kinh thánh, cùng với kinh nghiệm của chúng ta, làm cho việc giải thích này không có khả năng xảy ra. Chìa khóa để hiểu câu này, tôi tin rằng, là để thấy rằng ở đây Giăng không nói về một cá nhân, nhưng về một bản chất. Không phải anh Nam hay chị Phương không thể phạm tội; nhưng đó là bản chất mới mà mỗi tín đồ nhận được qua sự tái sinh không thể phạm tội.
   1 Phi-e-rơ 1:23 nói với chúng ta rằng bản chất mới này là “được tái sinh, không phải bởi hạt giống dễ hư hoại, nhưng bởi hạt giống không hề hư hoại, đó là lời hằng sống và bền vững của Đức Chúa Trời”. Trong mọi hình thức của cuộc sống, có một nguyên tắc không bao giờ thay đổi. Bản chất của hạt giống xác định bản chất của cuộc sống đến từ hạt giống đó. Hạt táo tạo ra quả táo, không phải quả cam. Hạt giống không hư nát của Lời của Đức Chúa Trời tạo ra một bản chất giống như hạt giống, không thể bị hư hoại. Bản chất này là “người mới.” Anh ta  không thể hư thối. Anh ta không phạm tội. Điều này không đúng với bất kỳ tín đồ cá nhân nào, được xem như một nhân cách tổng thể, nhưng nó là sự thật của “người mới” trong mọi tín đồ.
   Điều này phù hợp với 1 Giăng 3: 9: “Ai do Đức Chúa Trời sinh ra thì không phạm tội, vì hạt giống của Đức Chúa Trời ở trong người ấy; người ấy không thể cứ phạm tội, vì đã được Đức Chúa Trời sinh ra”. Ngôn ngữ của Giăng ở đây thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Ông ta nói không chỉ đơn thuần là một người như vậy không phạm tội, mà là anh ta không thể phạm tội. Tại sao không? Bởi vì hạt giống không hư nát  của Lời của Đức Chúa Trời, ở trong người, đã tạo ra một bản chất giống như hạt giống - không thể bị hư hoại. Người mới không thể bị tội lỗi làm hư hỏng .
   Cách giải thích này được xác nhận bằng cách so sánh ba phân đoạn khác nhau trong các tác phẩm của sứ đồ Giăng. 1 Giăng 3: 9 nói, “Ai do Đức Chúa Trời sinh ra thì không phạm tội”. Giăng 3: 6 nói, “Điều gì do xác thịt sinh ra là xác thịt, điều gì bởi Thánh Linh sinh ra là linh”. Cuối cùng, 1 Giăng 5: 4 nói, “Vì ai sinh bởi Đức Chúa Trời thì chiến thắng thế gian”. Đặt ba câu Kinh Thánh này lại với nhau, chúng ta có một ai đó, một điều đó, và một điều gì đó. Điều đó không phải là một cá nhân được nói đến, nhưng bản chất được sự tái sinh sản sinh trong mọi tín đồ. Bản chất mới này không có thể bị hư hỏng và không thể thất bại được. Nó không phạm tội và nó không thể phạm tội.
   Một khi tôi được sinh ra lần nữa, tiến trình mà cuộc sống của tôi phụ thuộc vào bản chất nào kiểm soát tôi - người mới hay người cũ. Nếu tôi bị đánh bại, đó là bởi vì tôi không đối mặt nan đề của mình bằng bản chất mới. Bản chất mới là bất khả chiến bại. Một phụ nữ lớn tuổi có sự chiến thắng đáng để ý trong cuộc đời cô đã từng được hỏi làm sao cô đã đắc thắng sự cám dỗ. Cô trả lời, “Khi ma quỷ gõ cửa, tôi chỉ để Chúa Jêsus trả lời.” Đây là người mới — Đấng Christ trong tôi.
   Sa-tan chỉ có thể chạm vào người cũ. Đức Chúa Trời đã tạo nên bản chất xác thịt của con người từ bụi đất, và khi con người phạm tội, Đức Chúa Trời đã phán với con rắn rằng từ nay người sẽ ăn bụi đất. Bản chất xác thịt là con mồi hợp pháp của Sa-tan, nhưng hắn không thể chạm vào bản chất mới. Người mới không thể phạm tội được, không thể bị hư hỏng, không thể bị đánh bại, không thể bị  Sa-tan làm rung động.
   Chúng ta hãy quay trở lại 1 Giăng 5:18 một thời gian ngắn, “Chúng ta biết rằng ai sinh bởi Đức Chúa Trời thì không phạm tội, vì Đấng sinh bởi Đức Chúa Trời gìn giữ người ấy, và ma quỷ không đụng đến người ấy được”. Điều này đặt trách nhiệm cho mỗi người chúng ta, khi được sinh ra lần nữa. Chúng ta được yêu cầu giữ mình. Làm sao? Dưới huyết. Và chúng ta làm điều này bằng cách bước đi trong ánh sáng, vì Giăng 1: 7 nói, “Nhưng nếu chúng ta [liên tục] bước đi trong ánh sáng, …huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, [liên tục] tẩy sạch mọi tội của chúng ta”. Bước đi trong ánh sáng, giữ cho chính mình dưới huyết, người mới sống trong một lãnh vực mà Sa-tan không thể tiếp cận anh ta. Người không thể hư hoại được, không thể thất bại, được phân rẽ khỏi mọi quyền lực và sự ô nhiễm tà ác bởi huyết của Đấng Christ.

5--Bàn Thờ
   Tác nhân thứ năm của sự thánh hóa mà theo một nghĩa nào đó là chìa khóa thực hành -- nơi sự thánh hóa. Trong Ma-thi-ơ 23: 16–17, Chúa Giê Su khiển trách việc dạy dỗ các thầy thông giáo, “Khốn cho các ngươi, những kẻ dẫn đường mù quáng, các ngươi bảo rằng: ‘Nếu người nào chỉ đền thờ mà thề thì không can gì; nhưng nếu chỉ vàng của đền thờ mà thề thì bị ràng buộc.’ Hỡi những kẻ ngu dại mù quáng kia! Vàng hay đền thờ làm cho vàng nên thánh, cái nào trọng hơn?” Jesus nói rằng vàng không phải là thánh khiết trong chính nó; nó chỉ là kim loại. Nhưng khi nó được xây dựng vào trong đền thờ của Đức Chúa Trời, nó sẽ trở nên thánh thiện. Ngôi đền làm cho nó thánh khiết.
  Trong câu 18 và 19 Ngài tiếp tục, “Các ngươi bảo rằng: ‘Nếu người nào chỉ bàn thờ mà thề thì không can gì, nhưng nếu chỉ lễ vật trên bàn thờ mà thề thì bị ràng buộc.’ Hỡi những kẻ mù quáng! Lễ vật hay bàn thờ làm cho lễ vật nên thánh, cái nào trọng hơn?”Món quà không thánh hóa bàn thờ, nhưng bàn thờ thánh hóa món quà được đặt trên đó.
   Trong Cựu Ước, cho đến khi sinh tế được đặt trên bàn thờ, nó chỉ là thi thể của một con thú. Nhưng khi nó được đặt trên bàn thờ và gắn kết với bàn thờ, nó trở thành thánh khiết, được biệt riêng cho Chúa. Điều này cũng đúng với tín đồ của Tân ước. Phao-lô nói, “Vậy thưa anh em, bởi sự thương xót của Đức Chúa Trời, tôi nài xin anh em dâng thân thể mình làm sinh tế sống, thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời, đó là sự thờ phượng phải lẽ(u) của anh em” (Rô-ma 12: 1). Tôi tin rằng sự khác biệt duy nhất giữa sinh tế của Cựu Ước và sinh tế Tân Ước là cơ thể chúng ta còn sống khi chúng ta đặt chúng trên bàn thờ. Nhưng trong mỗi trường hợp, nguyên tắc thánh hóa là như nhau. Đó là bàn thờ thánh hóa của lễ được đặt trên đó.
   Hãy lưu ý kỹ hành động này là giao nộp cơ thể cho Đức Chúa Trời  cặp theo với  với quá trình thánh hóa bên trong tâm trí  của chúng ta. Trong câu 2, Phao-lô tiếp tục, “Đừng khuôn rập theo đời nầy, nhưng phải được biến hóa bởi sự đổi mới của tâm trí mình, để phân biệt đâu là ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời”. Sự thay đổi bên trong trong suy nghĩ và động cơ của chúng ta không thể đạt được cho đến khi chúng ta từ bỏ tất cả các quyền trên cơ thể của chính mình và đặt chúng cách dứt khoát trên bàn thờ của Đức Chúa Trời, để được sử dụng như Đức Chúa Trời mong muốn.
   Chúng ta tóm tắt xem xét một phần ngắn gọn từng phần của năm tác nhân này trong sự thánh hóa của chúng ta. Đức Thánh Linh kéo chúng ta riêng ra xa và đưa chúng ta đến nơi tin và tuân theo Tin Mừng. Lời của Đức Chúa Trời, giống như nước tinh khiết, rửa sạch tâm trí của chúng ta, thay đổi suy nghĩ và thái độ của chúng ta và các tiêu chuẩn, đưa chúng vào sự đồng hóa với các tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời. Đức tin của chúng ta, đến từ việc nghe Lời của Đức Chúa Trời, cho chúng ta có sức chiếm hữu sự dự bị đầy đủ của Đức Chúa Trời cho chúng ta. Khi chúng ta tiếp tục bước đi trong sự vâng phục, huyết của Chúa Jesus giữ chúng ta ở một nơi biệt riêng cho Đức Chúa Trời, nơi tội lỗi và Sa-tan không thể làm ô uế hoặc đánh bại chúng ta. Cuối cùng, bàn thờ của dịch vụ thánh hóa  sinh tế sống của các cơ thể chúng ta, khi chúng ta đặt chúng không dè sẻn theo ý sử dụng của Đức Chúa Trời.
Do đó với tâm trí của chúng ta được đổi mới, chúng ta cảm nhận và chiếm lấy với ý muốn hoàn hảo của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta - rằng chúng ta là một người thánh, được thánh hóa, phân rẽ cho Đức Chúa Trời - những người dự phần sự thánh khiết của Ngài.