Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018

SÁCH LA-MÃ BÀI HAI MƯƠI BẢY



SỰ BIẾN ĐỔI:
TRONG SỰ THỰC HÀNH NẾP SNG THÂN THỂ
(3)
VÀ TRONG SỰ THUẬN PHỤC, YÊU THƯƠNG
VÀ CHIẾN TRẬN
V. BỞI SỐNG NẾP SỐNG BÌNH THƯỜNG
Chúng ta đã thấy định nghĩa về biến đổi và ba điểm liên quan đến biến đổi khi thực hành nếp sống Thân Thể: dâng thân thể, đổi mới tâm trí, và vận dụng các ân tứ. Bây giờ, chúng ta đến một điểm nữa là sng nếp sng bình thường (12:9-21).
A. Đối Với Người Khác
1. Yêu Thương
Khi sng trong nếp sng bình thường, trước hết chúng ta cần yêu thương người khác. Trong câu 9, Phao-lô nói: “Tình thương yêu chớ giả hình”, và trong câu 10, ông nói: “Trong tình kính mến anh em, hãy yêu mến lẫn nhau cách nồng nàn”.
2. Thể Hiện Sự Tôn Trọng
Câu 10 cũng nói về: “Hãy đua nhau mà tôn trọng”. Trong vấn đề bày tỏ sự tôn trọng, chúng ta phải hành động nhanh và hãy làm người đầu tiên tỏ ra tôn trọng người khác.

3. Cung Cấp Và Thể Hiện Tính Hiểu Khách
Hơn nữa, chúng ta cần cung cấp sự cần dùng cho các thánh đồ và theo đuổi tính hiếu khách (c. 13).
4. Vui Vi Kẻ Vui, Khóc Với Kẻ Khóc
Trong câu 15, Phao-lô nói: “Hãy vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc”. Chúng ta phải được biến đổi trước khi có thể vui và khóc với người khác. Một s người bẩm sinh không thể khóc hay vui. Dầu anh em vui mừng, hớn hở bao nhiêu, họ vẫn lạnh lùng ging như tượng Ma-ri cửa nhà thờ Công Giáo, không bao giờ thay đổi sắc mặt. Một s anh chị em ging như vậy. Họ không biết cách vui mừng hay than khóc với người khác; dường như họ là đá không có tình cảm con người. Nhưng Hội Thánh cần những con người có cảm xúc. Chúng ta cần phải có cảm xúc đúng đắn và đầy biểu cảm. Tôi muốn có một gương mặt có thể diễn tả tất cả những cảm xúc của tôi cách đúng đắn và đầy đủ. Chúng ta không thể qui tụ những người có gương mặt bằng đá lại và gọi đó là nếp sống Hội Thánh; chúng ta phải là những viên đá sống, những viên đá đầy tình cảm. Chúng ta phải học vui mừng và than khóc với người khác.
5. Cùng Một Tâm Trí
Kế đến Phao-lô khuyên chúng ta: “Hãy đồng tâm chí với nhau; chớ chí hướng về những điều cao, nhưng hãy hạ mình theo kẻ thấp hèn. Chớ khoe mình là khôn ngoan” (c. 16). Phao-lô rất thực tế. Khi bảo chúng ta hãy hạ mình theo những điều khiêm nhường, ông bao hàm mọi điều. Chúng ta nên cố gắng hạ mình theo tất cả những điều khiêm nhường. Đừng cao ngạo, nhưng hãy hạ mình theo những điều khiêm nhường.
B. Đối Với Đức Chúa Trời
Câu 11 mô tả cách chúng ta nên thế nào đối với Đức Chúa Trời: “Hãy siêng năng, chớ biếng nhác; lòng phải sốt sắng (RcV: nóng cháy trong linh); hãy hầu việc Chúa [như nô lệ]”.
1. Không Biếng Nhác
Trong nếp sống Hội Thánh, cần phải siêng năng. Không người biếng nhác nào có thể đắc thắng trong việc thực hành nếp sống Hội Thánh. Vì cớ Thân Thể, sự biếng nhác của chúng ta phải bị xử lý.
2. Nóng Cháy Trong Linh
Vì nếp sống Thân Thể, chúng ta cần một thân thể dâng cho Chúa, một tâm trí đổi mới trong sự biến đổi của hồn, và một linh nóng cháy. Toàn bản thể chúng ta -linh, hồn và thân-đều ở trong nếp sống Hội Thánh. Vì nếp sống Hội Thánh, thân thể cần được dâng lên, hồn cần được biến đổi, và tâm trí cần được thay đổi mang tính trao đổi chất. Tâm trí phải được đổi mới, không chỉ bởi được dạy dỗ mà bởi được biến đổi, có yếu t của Đấng Christ lan rộng vào trong đó để sinh ra một thay đổi mang tính trao đổi chất. Sự biến đổi hồn chủ yếu tùy thuộc vào đổi mới tâm trí. Nếu nghiêm túc thực hành nếp sng Hội Thánh, chúng ta cần dâng thân thể, để hồn được biến đổi, được thiêu đốt và nóng cháy trong linh. Nếu có lòng vì nếp sống Hội Thánh mà không dâng thân thể cho Hội Thánh, là không thực tế. Tuy nhiên, giả sử thân thể chúng ta trong nếp sống Hội Thánh, nhưng tâm trí lại đầy dẫy những quan niệm, tư tưởng và truyền thông cũ kỹ; giả sử tâm trí bị sự khôn khéo, tưởng tượng và quan niệm thiên nhiên chiếm hữu, thì chúng ta có thể đến Hội Thánh bằng thân thể, nhưng lại đem theo một tâm trí rất rắc rối. Một tâm trí chưa đổi mới như vậy sẽ là nan đề lớn cho Hội Thánh. Thân thể phải được trình dâng và tâm trí phải được đổi mới. Giả sử, bởi Chúa thương xót, thân thể chúng ta đã được dâng hiến và tâm trí đã được đổi mới, nhưng linh vẫn lạnh giá thì điều đó sẽ không bao giờ hiệu quả cho nếp sống Hội Thánh. Sau khi dâng thân thể và đổi mới tâm trí, chúng ta cần nóng cháy trong linh. Chúng tôi ước ao biết bao được thấy tất cả thánh đồ trong sự khôi phục của Chúa có ba đặc điểm này: dâng thân thể tuyệt đối cho nếp sống Hội Thánh; tâm trí được hoàn toàn đổi mới ; bởi sự biến đổi mang tính trao đổi chất trong hồn, một tâm trí được giải phóng khỏi những tư tưởng thế gia, thiên nhiên, tôn giáo, hoàn toàn được dầm thấm bằng tâm trí của Chúa, thuần khiết cho Chúa; và một linh bốc cháy. Nếu tất cả thánh đồ trong sự khôi phục của Chúa đều như vậy, nếp sống Hội Thánh sẽ tuyệt vời biết bao.
3. Phục Vụ Như Nô Lệ
Trong nếp sống Hội Thánh, chúng ta phải phục vụ Chúa như nô lệ. Một nô lệ là người được bán cho chủ và không còn quyền tự do. Chúng ta cần làm loại người này cho nếp sống Thân Thể, hầu việc Chúa như nô lệ và không còn tự do làm điều gì theo chính mình. Vì vậy, đối với Đức Chúa Trời, chúng ta không được biếng nhác. Chúng ta phải nóng cháy trong linh và hầu việc Ngài như nô lệ.
C. Đối Với Chính Mình
Trong La-mã chương 12, chúng ta cũng thấy bốn phương diện của một đời sống bình thường đối với chính mình.
1. Vui Mừng Trong Hi Vọng
Cơ-đốc nhân nên là những người vui mừng vì chúng ta luôn luôn vui hưởng Chúa. Nếu vui hưởng Chúa trong sự phong phú của Ngài, chúng ta không những vui mừng bên trong mà cũng sẽ vui vẻ bên ngoài. Ngay cả trong những lúc hoạn nạn, chúng ta vẫn nên và vẫn có thể vui mừng trong hi vọng. Chúng ta không phải là những người không có Đức Chúa Trời và không có Đấng Christ, không có hi vọng (Êph. 2:12). Chúng ta có Đức Chúa Trời và có Đấng Christ. Cho nên dầu tình huống có ra sao, chúng ta vẫn có hi vọng và có thể vui mừng trong hi vọng.
2. Nhẫn Nại Trong Hoạn Nạn
Cơ-đốc nhân cũng phải nhẫn nại trong hoạn nạn. Chúng ta phải là những người nhẫn nại. Nhờ vui mừng trong hi vọng chúng ta có thể chịu đựng mọi loại hoạn nạn. La-mã 5:3 nói chúng ta có thể hân hoan trong hoạn nạn. Không những chịu đựng mà chúng ta cũng hân hoan trong hoạn nạn.
3. Bền Lòng Cầu Nguyện
Đ bền chịu hoạn nạn, cần bền lòng cầu nguyện. Chúng ta cần cầu nguyện cách kiên trì. Điều này không những làm chúng ta có thể bền chịu hoạn nạn mà còn cứ mãi vui hưởng Chúa, trong hiện diện Ngài và ở trong ý muốn Ngài.
4. Ghét Và Chiến Thắng Điều Ác,
Gắn Bó Với Điều Thiện
Ngoài ra, là dân thánh của Đức Chúa Trời, chúng ta phải ghét bỏ và chiến thắng những điều ác mà gắn bó với những điều tốt lành. Là những người biệt riêng cho Đức Chúa Trời, Cơ-đốc nhân chúng ta phải duy trì tiêu chuẩn cư xử cao nhất, là tiêu chuẩn vượt trên những người luân lý và đạo đức.
D. Đối Với Người Bắt Bớ Và Kẻ Thù
Chúng ta cũng phải sống một đời sống bình thường trong mối liên hệ với những người bắt bớ và kẻ thù của mình.
1. Chúc Phước Và Không Rủa Sả
Chúng ta nên chúc phước người bắt bớ mình và không rủa sả họ (c. 14). Dầu họ đối xử với chúng ta xấu bao nhiêu, miệng chúng ta cũng chỉ nên nói ra lời chúc phước, không nên rủa sả. Chúa đã ban phước cho chúng ta nhiều biết bao khi chúng ta còn là kẻ thù của Ngài! Chúng ta cũng nên chúc phước cho kẻ thù và những người bắt bớ mình như vậy. Đó cũng là một phương diện của đời sng đi theo dấu chân Chúa.
2. Không Lấy Ác Trả Ác
Không nên ly ác trả ác (c. 17). Dưới Kinh Luật thì mắt đền mắt, răng đền răng. Ngày nay, chúng ta không ở dưới Kinh Luật mà ở dưới ân điển. Chúng ta không được lấy ác trả ác, nhưng lấy điều thiện trả điều ác, như Chúa đã làm cho chúng ta.
3. Không Trả Thù
Hơn nữa, không nên trả thù, nhưng nhường chỗ cho cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời; vì sự báo thù thuộc về Chúa (c. 19). Đang khi thực hành nếp sống Hội Thánh với cuộc sống con người bình thường, chúng ta hoàn toàn không nên trả thù. Chúng ta nên bằng lòng chịu đựng sự sai trái của người khác và chịu mất tất cả. Chúng ta nên giao cả tình cảnh mình vào bàn tay tể trị của Chúa và để cho Ngài làm bất cứ điều gì Ngài muốn theo tể trị của Ngài.
4. Chất Than Lửa Trên Họ Bằng Cách Cho Họ Ăn Và
Cho Họ Uống
Trong câu 20, Phao-lô nói: “Vậy ‘nếu kẻ thù nghịch ngươi đói, hãy cho ăn; khát, hãy cho uống; vì làm như vậy, là ngươi chất than lửa trên đầu người’”. Đó mới thật là yêu thương kẻ thù nghịch. Tình yêu của chúng ta đối với họ sẽ là than lửa chất trên đầu họ để xoay họ hướng về Chúa. Cách tốt nhất để làm cho kẻ thù lắng dịu là cho họ một điều gì đó để ăn và uống. Vì thế, Phao-lô khuyên: “Đừng để điều ác thắng mình, nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác” (c. 21).
5. Sống Hòa Thuận Với Mọi Người
Cuối cùng, cần sng hòa thuận với mọi người nếu điều đó tùy thuộc vào anh em (c. 18). Đôi khi chúng ta không thể sống hòa thuận với mọi người vì người khác không mun sống hòa thuận. Trong hoàn cảnh ấy, chúng ta không thể làm gì được. Vì vậy, Phao-lô nói “nếu có thể được”, chúng ta nên sống bình an với mọi người.
E. Nói Cách Tổng Quát:
Cân Nhắc về Những Điều Đoan Chánh
Trước Mặt Mọi Người
Nói cách tổng quát, chúng ta phải “cân nhắc về những điều đoan chánh (đáng tôn trọng) trước mặt mọi người” (c. 17). Chúng ta phải rất thận trọng đến những điều đáng tôn trọng trước mặt mọi người, và phải nghĩ kỹ trước đến những điều ấy. Để không gây tổn thương cho người khác, chúng ta không nên chống đi điều đáng tôn trọng. Tuy nhiên, không nên quan tâm đến những điều đáng tôn trọng này cách mù quáng kẻo lại xao lãng đường lối của Chúa. Vì không những chúng ta sống trước mặt Đức Chúa Trời mà còn sống trước mặt con người, nên cần cân nhắc kỹ về những diều đáng tôn trọng theo mắt loài người. 2Cô-rin-tô 8:21 chép: “Chúng ta nên cân nhắc kỹ về những điều đoan chánh, không những theo Chúa, mà cũng theo cách nhìn của loài người” (Hi-văn).
BIN ĐỔI TRONG SỰ THUẬN PHỤC,
YÊU THƯƠNG VÀ CHIẾN TRẬN
I. TRONG SỰ THUẬN PHỤC
La-mã 13:1 chép: “Mọi người phải vâng phục quyền bính bề trên; vì chẳng có quyền bính nào không bởi Đức Chúa Trời, các quyền bính hiện hữu cũng đều bởi Đức Chúa Trời thiết lập cả”. Tính cách thiên nhiên là tính cách nổi loạn, nhưng một tính cách được biến đổi thì thuận phục. Để thuận phục các uy quyền được Đức Chúa Trời chỉ định thì cần phải có một mức lượng biến đổi nào đó. Thưa chị em, nếu muốn thuận phục chồng, các chị cần được biến đổi. Nếu thuận phục uy quyền chỉ định của Đức Chúa Trời, đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta ít nhiều đã được biến đổi, vì tính cách và tính khí thiên nhiên của chúng ta là nổi loạn. Chúng ta nổi loạn bẩm sinh, và phản ứng thiên nhiên của chúng ta đối với uy quyền là nói: “Không!”. Do đó, muốn thuận phục uy quyền, cần phải được biến đổi bởi lớn lên trong sự sống. “Cho nên ai chống nghịch uy quyền bính, tức là chống cự mạng lịnh của Đức Chúa Trời; những kẻ chống cự đó sẽ chuốc lấy sự đoán phạt cho mình” (c. 2). Chống cự uy quyền là không tốt. Sự phán xét sẽ đến trên anh em từ uy quyền đó hoặc trực tiếp từ Đức Chúa Trời.
Trong câu 5, Phao-lô nói: “Cần phải vâng phục, chẳng những vì sự thạnh nộ mà thôi, nhưng cũng vì lương tâm nữa”. Vì lương tâm, do được biến đổi, chúng ta cần học tập vâng phục các uy quyền.
Hơn nữa, chúng ta cần đóng thuế và nộp thu nhập cho người đáng phải nộp. Chúng ta cũng phải kính sợ và tôn trọng những người thích đáng. Đóng thuế, kính sợ và tôn trọng những người thích đáng cho thấy chúng ta vâng phục uy quyền.
II. TRONG TÌNH THƯƠNG
“Đừng mắc nợ ai chi hết, trừ ra yêu thương lẫn nhau mà thôi; vì ai thương yêu kẻ lân cận thì đã làm trọn Kinh Luật. Bởi những điều răn như: ‘Chớ gian dâm, Chớ giết người, Chớ trộm cắp, Chớ tham lam’, hoặc có điều răn nào khác nữa, đều tóm lại trong một lời này: ‘Ngươi hãy thương yêu kẻ lân cận như mình’. Sự thương yêu chẳng hề làm hại kẻ lân cận; vậy, sự thương yêu là làm trọn Kinh Luật”. Mạng lịnh yêu thương tóm tắt tất cả những mạng lịnh khác. Chúng ta cần Thánh Linh hành động bên trong và ban cho một mức lượng biến đổi trong sự sống để thực hành tình yêu đối với mọi người. Tình yêu là biểu lộ của sự sống. Đó không phải là hành vi bề ngoài mà bày t sự sống bề trong. Chỉ cố gắng yêu thương mà không có sự sống cung ứng bên trong thì sẽ không hiệu quả. Để yêu thương người khác và tự nhiên làm trọn các điều răn, chúng ta cần sự cung ứng sự sống và biến đổi trong sự sống. Sự sống thiên nhiên của chúng ta không phải là sự sng có tình yêu của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần được biến đổi trong sự sống để có bản chất yêu thương của Đức Chúa Trời để yêu thương người khác. Nếu cẩu thả trong việc yêu thương người khác, chúng ta không cần được biến đổi trong sự sống. Nhưng nếu muốn thực hành yêu thương mọi người, chúng ta cần được biến đổi trong sự sống.
III. TRONG CHIẾN TRẬN
Bây giờ, chúng ta đến với sự biến đổi trong việc tham gia chiến trận, nghĩa là chiến trận thuộc linh. Câu 11 chép: “Càng nên làm như vậy hơn nữa, vì biết thời kỳ này đã đến giờ anh em nên thức dậy, đừng ngủ nữa; bởi hiện nay sự cứu rỗi gần chúng ta hơn lúc chúng ta mới tin”. Sự cứu rỗi ở đây nghĩa là cứu rỗi trong giai đoạn sau cùng, là cứu chuộc thân thể chúng ta. Sự cứu rỗi bao gồm linh, hồn và thân thể. Trong giai đoạn đầu của sự cứu rỗi, Chúa tái sinh linh chúng ta; trong giai đoạn thứ hai, Ngài biến đổi hồn chúng ta; và trong giai đoạn thứ ba, là giai đoạn sau cùng, vào lúc Ngài trở lại Ngài sẽ biến hóa thân thể cực kỳ xấu xa của chúng ta thành thân thể vinh hiển (Phi. 3:21). Khi câu 11 nói sự cứu rỗi gần chúng ta hơn lúc chúng ta tin, chi về giai đoạn thứ ba của sự cứu rỗi, tức là biến hóa thân thể. Nói cách khác, điều này chỉ về sự cứu chuộc thân thể, hay dùng một từ khác, quyền làm con trọn vẹn được khải thị trong 8:19,21 và 23.
Chúng ta cần nhận thức rằng bây giờ là lúc phải thức dậy, đừng ngủ nữa. Mặc dầu đêm là thời giờ để ngủ, nhưng “đêm sắp tàn” (13:12). Vậy, chúng ta nên thức dậy, thức canh, và đừng ngủ nữa.
Và Mặc Lấy Binh Giáp Của Sự Sáng
Thời đại hiện nay là ban đêm. Khi Chúa Jesus trở lại, ban ngày sẽ hiện ra. Thời đại kế tiếp sẽ là ban ngày. Vì đêm đã khuya và ngày gần đến, chúng ta không những cần thức dậy, không ngủ nữa, mà cũng cần lột bỏ những việc tối tăm và mặc lấy binh giáp của sự sáng (c. 12). Điều này chỉ về chiến trận.
“Chúng ta hãy ăn đoan trang như giữa ban ngày; chớ tiệc tùng liên miên và say sưa, chớ đắm sắc và buông tuồng, chớ cãi cọ và ganh ghét” (c. 13). Tất cả những điều nấy cần phải bị ném bỏ. Những điều đó là công việc tối tăm, còn chúng ta là con cái của ban ngày.
Câu 14 rất quan trọng: “Nhưng hãy mặc lấy Chúa Jesus Christ, chớ dự trù cho xác thịt mà làm trọn tư dục nó”. Trong câu 12, chúng I ta được dặn bảo phải “mặc lấy binh giáp của sự sáng”, và trong câu 14 “mặc lấy Chúa Jesus Christ”. Đặt hai cụm từ này lại với nhau, chúng ta có thể thấy chính Chúa Jesus Christ là binh giáp của sự sáng. Hơn nữa, cụm từ “chớ dự trù cho xác thịt” tương ứng với 8:12, là câu Phao-lô nói: “chúng ta chẳng mắc nợ xác thịt đâu, mà phải sng theo xác thịt”. Chiến trận trong 13:14 là chiến trận giữa dục vọng và Linh như trong Ga-la-ti 5:17. Đấng Christ là Linh (2Cô. 3:17). Do đó, chúng ta phải mặc lấy Đấng Christ để đánh trận với dục vọng. Chiến trận ở đây không liên quan đến ma quỉ hay các thế lực trên không như Ê-phê-sô 6:12, mà liên quan đến dục vọng mà chúng ta phải chống lại bằng cách mặc lấy Chúa Jesus Christ như khí giáp của sự sáng. Loại chiến trận này khác với chiến trận trong 7:23. Trong đó luật gian ác trong xác thịt chúng ta chống lại luật tốt lành trong tâm trí, không có gì liên quan đến Linh. Nhưng đây bằng cách mặc lấy Đấng Christ, chúng ta chống lại công việc tối tăm của xác thịt.
Mặc lấy Đấng Christ có nghĩa là gì? Chúng ta đã được báp-têm vào trong Đấng Christ và đã trong Đấng Christ rồi (La. 6:4; Ga. 3:27). Như vậy, tại sao chúng ta vẫn phải mặc lấy Đấng Christ? Mặc lấy Đấng Christ thật ra có nghĩa là sống bi Đấng Christ và sống bày tỏ Đấng Christ. Mặc dầu ở trong Đấng Christ nhưng chúng ta vẫn cần sống bởi Đấng Christ và sống bày tỏ Đấng Christ cách thực tế. Chúng ta cần có nếp sống hằng ngày bởi Đấng Christ và bày tỏ Đấng Christ. Sự bày tỏ Đấng Christ trong đời sống hằng ngày của chúng ta là khí giới chống lại xác thịt. Vì chiến trận trong câu 14 không chống lại ma quỉ và sự gian ác thuộc linh, nhưng chống lại xác thịt với tất cả dục vọng của nó nên chúng ta cần sng bởi Đấng Christ. Càng sng bởi Đấng Christ, Ngài càng trở nên vũ khí để chống lại dục vọng của xác thịt.
Phao-lô nói chúng ta không nên “dự trù cho xác thịt”. Chúng ta không nên cung ứng một điều gì cho xác thịt. Điều này cho thy xác thịt tiếp tục tồn tại. Dầu chúng ta thuộc linh đến đâu, xác thịt vẫn có thể sống lại. Xác thịt đói và muốn ăn, nhưng chúng ta phải bỏ đói cho xác thịt chết, không cung cấp điều gì có thể cho phép nó thực hiện dục vọng.
Dự trù cho xác thịt có nghĩa là gì? Vì đặc biệt thanh niên có thể thấy điều này khó hiểu nên tôi muốn đưa ra vài hình ảnh minh họa. Xã hội loài người hiện nay tăm tối và xấu xa, chứa dựng nhiều điều cung ứng cho xác thịt. Xin hãy suy xét, chẳng hạn như báo chí với tranh ảnh và quảng cáo. Tôi không tin rằng một người nào đó thuộc linh đến mức khi nhìn vào một hình ảnh xấu xa lại không bị ảnh hưởng. Kinh nghiệm của anh em làm chứng rằng khi nhìn vào quảng cáo hay tranh ảnh trên báo, xác thịt anh em nổi lên. Những quảng cáo phim ảnh ấy là nguồn cung ứng cho xác thịt. Hơn nữa, kẻ thù cũng dùng ti-vi để cung cấp thức ăn cho xác thịt đói khát. Tôi không quá luật pháp khi nói Cơ-đc nhân không nên xem ti-vi, nhưng tôi nói rằng tốt hơn nên tránh xa ti-vi. Đừng nghĩ anh em rất mạnh. Giả sử gần đây có một cái giếng sâu; nếu không mun rơi xuống giếng, tôi nên tránh xa và không đi quanh nó. Tuy nhiên, nếu tiếp tục đi gần giếng thì mặc dầu hôm nay có thể tôi không rớt xuống nhưng có lẽ trong tương lai sẽ rớt. Tốt hơn là hãy bảo vệ mình và tránh xa cái giếng. Cũng vậy, xem ti-vi là nguy hiểm. Nếu định xem ti-vi, anh em nên cầu nguyện: “Chúa ơi, xin xem ti-vi với con. Xin làm một với linh con để xem ti-vi”. Nếu cầu nguyện như vậy, anh em có thể ổn để xem. Nếu không, lẽ anh em nên nghĩ đến việc từ bỏ nó. Dầu sao đi nữa, ti-vi cũng là phương tiện mạnh mẽ để kẻ thù cung ứng cho xác thịt, và nhiều điều ác đã xảy ra do ảnh hưởng của nó.
Như tôi đã nói trước đây, khó có thể quyết định đặt chương 13 vào phần phụ nào của Sách La-mã. Chương 13 có thể là phần ni tiếp của chương 12. Nếu không thật sự thuộc về phần nói về việc sống một đời sống bình thường, thì ít nhất chương 13 cũng gần như kết hợp với phần này. Cho nên từ 12:9 đến 13:14 có thể được kể như một phần trọn vẹn nói về sống một đời sng bình thường. Chắc chắn phần 12:1-8 liên quan đến việc thực hành nếp sống Thân Thể. Cùng với việc thực hành nếp sống Thân Thể, chúng ta cần sống một đời sng bình thường được mô tả trong 12:9-21 và có lẽ trong chương 13 nữa. Chúng ta không nên bỏ qua phần này của Sách La-mã. Tất cả các câu trong phần này rất sáng tỏ, chúng ta không cần nói nhiều nữa. Thanh niên sẽ được giúp ích rất nhiều khi học thuộc lòng một số câu như: “Tình thương yêu chớ giả hình”, “Hãy gớm ghê điều ác mà gắn vó điều thiện” và “Trong tình kính mến anh em, hãy yêu mến lẫn nhau cách nồng nàn”. Những câu này gần như những câu châm ngôn. Nếu thanh niên học thuộc lòng những câu này thì sẽ giúp ích cho họ kinh nghiệm biến đổi, là điều làm cho họ sống một đời sống bình thường để thực hành nếp sống Hội Thánh đúng đắn. Không sống một đời sống bình thường như vậy, chúng ta sẽ thiếu nền tảng cần thiết cho nếp sống Hội Thánh. Tôi tin rằng đây là lý do ngay sau khi mô tả việc thực hành nếp sống Hội Thánh, Phao-lô trình bày những điều kiện sống một đời sống con người bình thường. Việc trình bày, đời sống bình thường tốt nhất trong cả Kinh Thánh được tìm thấy trong những câu này. Vì vậy, chúng ta cần cầu nguyện và tương giao với nhau về những câu này.