Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

LA-MÃ BÀI MƯỜI BỐN



SỰ TỰ DO CỦA LINH TRONG LINH CHÚNG TA
(1)
I. LUẬT CỦA LINH SỰ SỐNG
Trong chương 5 của Sách La-mã, chúng ta thấy sự ban tứ trong Đấng Christ vượt quá di sản trong A-đam; trong chương 6, chúng ta được biết sự đồng nhất của mình với Đấng Christ, và trong chương 7, chúng ta thấy ách nô lệ của luật trong xác thịt. La-mã chương 8 tương phản với La-mã chương 7. Trong La-mã chương 7, chúng ta có ách nô lệ; trong La-mã chương 8, chúng ta có sự tự do. Trong La-mã chương 7, chúng ta có luật; trong La-mã chương 8, chúng ta có Thánh Linh. Trong La-mã chương 7, chúng ta có xác thịt; trong La-mã chương 8, chúng ta có linh của mình. Do đó, La-mã chương 7 bày tỏ ách nô lệ của luật trong xác thịt, trong khi La-mã chương 8 cho thấy sự tự do của Linh trong linh chúng ta.
Cần đọc La-mã 8:1-6 cách cẩn thận và chăm chú. “Cho nên, hiện nay chẳng có sự định tội cho những kẻ ở trong Christ Jesus vì luật của Linh Sự Sng trong Christ Jesus đã buông tha tôi khỏi luật của tội và sự chết” (cc. 1-2). Cụm từ “luật của Linh Sự Sống” rất ý nghĩa. Trong cụm từ, này chúng ta thấy ba yếu t tạo nên một thực thể-luật, Linh và sự sng. Ba điều này là một.
“Vì điều Kinh Luật không làm nổi, tại xác thịt làm cho nó ra yếu đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài đã vì tội mà sai chính Con Ngài lấy hình trạng của xác thịt tội lỗi, và định tội cho tội ở trong xác thịt” (c. 3). Đức Chúa Trời là chủ từ của câu này. Ngài kết án tội trong xác thịt của Đấng Christ bằng cách “sai chính Con Ngài lấy hình trạng của xác thịt tội lỗi”.
“Hầu cho điều nghĩa (hay công chính) mà Kinh Luật buộc, được thành tựu trong chúng ta, là kẻ chẳng noi theo xác thịt, nhưng noi theo Linh (RcV: linh). Vì kẻ ở theo xác thịt thì chí hướng về những sự thuộc xác thịt, còn kẻ ở theo Linh (RcV: linh) thì chí hướng về những sự thuộc Linh” (cc. 4-5). Đức Chúa Trời kết án tội trong xác thịt để đòi hỏi công chính của Kinh Luật được hoàn thành trong chúng ta là những người bước đi theo linh. Những người theo linh đặt tâm trí nơi những điều thuộc về Linh. Xin lưu ý, lần đầu tiên linh được đề cập trong câu 5 chỉ về nhân linh của chúng ta và lần đề cập thứ hai chỉ về Thánh Linh, nghĩa là những ai theo linh mình đặt tâm trí nơi những điều của Thánh Linh.

“Vì tâm trí đặt nơi xác thịt là sự chết, nhưng tâm trí đặt nơi linh là sự sống và bình an” (RcV, c. 6). Tâm trí đặt vào nhân linh là sự sống và bình an. Mỗi một lời trong La-mã 8:1-6 đều quí báu. Chúng ta không nên bỏ qua từ nào trong những câu này. Vì thì giờ có hạn, tôi chỉ có thể trình bày sơ lược về La-mã chương 8.
A. Linh Của Sự Sng
Trước khi đề cập đến chính La-mã chương 8, chúng ta cần xem xét một từ vinh hiển và kỳ diệu được tìm thấy trong 8:2 -“Linh của sự sống”. Từ này được dùng chỉ một lần trong cả Kinh Thánh. Trong Sách La-mã, mãi đến 8:2, từ “Linh của sự sống” mới được khải thị. Tuy nhiên, trước chương 8, chúng ta thấy có một vài chỗ nhắc đến sự sng thần thượng, đời đời, phi thọ tạo. Từ sự sống xuất hiện lần đầu tiên trong Sách La-mã là trong 1:17; câu ấy nói người công chính sẽ có sự sng và sống bởi đức tin. Từ sự sống trong câu này chỉ về sự sống thần thượng. Từ này xuất hiện lần thứ hai trong Sách La-mã là trong 2:7; câu ấy cho biết “ai bền lòng làm thiện mà tìm kiếm sự vinh hiển, sự tôn trọng và sự chẳng hay hư nát, thì báo cho sự sống đời đời”. Nếu chúng ta liên tục tìm kiếm Đức Chúa Trời, Ngài sẽ ban cho chúng ta sự sống đời đời. La-mã 5:10 nói chúng ta sẽ được cứu trong sự sống của Ngài, và 5:17 nói sau khi nhận được ân điển dư dật và sự ban tứ của sự công chính, chúng ta sẽ cai trị trong sự sống. La-mã 5:18 đề cập đến sự xưng công chính của sự sống, và 5:21 nói ân điển cai trị dẫn đến sự sng đời đời. Trong 6:4, chúng ta được dặn bảo hãy bước đi trong sự mới mẻ của sự sống. La-mã 6:22-23 nói rằng sự sống đời đời là kết cuộc của sự thánh hóa, và món quà tặng không của Đức Chúa Trời là sự sông đời đời trong Christ Jesus, Chúa chúng ta. Do đó, trong sáu chương đầu của Sách La-mã có nhiều chỗ liên hệ đến sự sng thần thượng. Sự sống là mục tiêu cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã cứu chuộc, xưng công chính và giải hòa chúng ta để chúng ta được dự phần trong sự sng này. Một khi nhận lãnh sự sống, chúng ta sẽ được cứu trong sự sống, cai trị trong sự sống, bước đi trong sự mới mẻ của sự sng và được thánh hóa trong sự sng.
Mặc dầu các chương trước trong Sách La-mã nói rằng chúng ta cần phải được cứu, cai trị, bước đi và được thánh hóa trong sự sống, nhưng Phao-lô chưa cho biết làm thế nào có thể thực hiện tất cả những điều này. Làm thế nào có thể được cứu trong sự sng và cai trị trong sự sống? Làm thế nào có thể bước đi trong sự mới mẻ của sự sống? Làm thế nào có thể kinh nghiệm sự thánh hóa trong sự sng? Phao-lô không cho biết. Ông cũng không cho biết rõ làm thế nào người công chính có sự sng. Mặc dầu nói sự sng này ra từ đức tin, nhưng ông không giải thích rõ vn đề này. Trong La-mã chương 1 đến chương 6, Phao-lô đề cập đến sự sống 9 lần. Bây giờ, trong La-mã 8:2, thình lình ông liên kết sự sng với Linh trong cụm từ “Linh của sự sống”.
Phương cách để có sự sống là Linh. Phương cách để được cứu trong sự sống của Ngài là Linh. Phương cách cai trị trong sự sống là Linh. Phương cách bưc đi trong sự mới mẻ của sự sống là Linh. Phương cách được thánh hóa trong sự sng là Linh. Linh là phương cách. Sự sng thuộc về Linh, và Linh là Linh của sự sng. Hai điều này thật ra là một. Chúng ta không bao giờ có thể phân rẽ sự sống với Linh, hay phân rẽ Linh ,với sự sống. Chính Chúa Jesus phán: “Những lời Ta phán cùng các ngươi đều là thần linh (RcV: Linh) và sự sống” (Gi. 6:63). Trong câu này, Chúa Jesus liên kết Linh và sự sống. Nếu có Linh, chúng ta có sự sống; nếu không có Linh, chúng ta không có sự sng. Nếu bước đi trong Linh, chúng ta bước đi trong sự sống, nhưng nếu không bước đi trong Linh, chúng ta không bước đi trong sự mới mẻ của sự sống. Do đó, phương cách kinh nghiệm sự sống thần thượng, đời đời, phi thọ tạo, là Linh. Qua đó, chúng ta có thể thấy mối quan hệ giữa La-mã chương 8 và các chương trước. Bảy chương trước dẫn chúng ta đến sự sng và tổng kết trong sự sống. Bây giờ, trong 8:2, chúng ta đến với vấn đề sự sng. Chúng ta phải đặc biệt chú ý đến từ sự sng trong La-mã chương 8.
B. Sự Sng Gồm Bốn Phương Diện
Từ sự sống được sử dụng bốn lần trong chương 8. La-mã 8:2 đề cập đến luật của Linh Sự Sống. La-mã 8:6 nói tâm trí đặt vào linh là sự sng. Trong La-mã 8:9-10, chúng ta được biết nếu Đấng Christ ở trong chúng ta thì linh chúng ta là sự sống vì sự công chính. La-mã 8:11 nói Linh Nội Cư sẽ ban sự sng cho thân thể hay chết của chúng ta. Khi được nhắc đến lần đầu trong chương này, sự sng được liên kết với Thánh Linh, lần thứ hai, sự sống có quan hệ đến tâm trí chúng ta, lần thứ ba, sự sống được nối kết với linh chúng ta, và lần thứ tư, sự sống là vấn đề liên quan đến thân thể chúng ta. La-mã chương 8 bày tỏ một sự sống gồm bn phương diện. Trước hết sự sng là Linh. Kế đến Linh vào trong linh chúng ta để làm cho linh chúng ta trở nên sự sng. Sau đó Linh lan rộng từ linh vào trong tâm trí để làm cho tâm trí trở nên sự sống. Linh thậm chí truyền sự sống này vào trong thân thể hay chết của chúng ta để làm cho thân thể của tội thành thân thể của sự sống. Chúng ta có một sự sống gồm bốn phương diện. Tâm điểm của điều này là Thánh Linh cư ngụ trong linh chúng ta. Sự sống này sẽ lan rộng tử linh vào trong tâm trí và khắp cả hồn, thậm chí đến với mọi chi thể của thân thể chúng ta. Cuối cùng, cả bản thể chúng ta sẽ đầy dẫy sự sống, và chúng ta sẽ là người của sự sống. Anh em có bao giờ thấy điều này chưa? Chúng ta có thể gọi điều này là sự sng gồm bn phương diện. Linh là sự sống, linh của chúng ta là sự sống, tâm trí chúng ta là sự sng, và thậm chí thân thể chúng ta cũng là sự sống. Do đó, mối liên kết giữa La-mã chương 8 và tất cả những chương trước là sự sng cộng với Linh.
C. Luật Của Linh Sự sống
Trong La-mã chương 8, không những chúng ta thấy có Linh của sự sống, mà còn thấy có luật của Linh Sự Sng. Từ liệu sự sống cho thấy La-mã chương 8 nối tiếp La-mã chương 6, vì La-mã chương 6 chấm dứt với sự sng. Từ liệu luật cho thấy La-mã chương 8 cũng nối tiếp La-mã chương 7, là chương luận về vấn đề luật. Trong La-mã chương 8, Phao- lô đề cập tiếp về luật. Trong La-mã chương 7, ông đề cập đến ba luật: Luật của Đức Chúa Trời, luật của điều thiện, và luật của tội. Nếu chỉ có ba luật này, tất cả chứng ta hẳn đã phải kêu lên: “Ôi, tôi là người khốn khổ dường nào!” Luật của Đức Chúa Trời là công bình, thánh khiết, tốt lành và thuộc linh.
Nhưng càng công bình và thánh khiết thì Luật ấy càng đòi hỏi chúng ta nhiều. Tại sao Luật của Đức Chúa Trời lại khắt khe đến như vậy? Vì Luật này là thánh, công bình và tốt lành. Nếu Luật là xấu thì những đòi hỏi sẽ rất thấp. Tuy nhiên, Luật của Đức Chúa Trời là thánh khiết và công chính. Luật này chỉ đòi hỏi chứ không cung ứng. Ga-la-ti 3:21 cho thấy Kinh Luật không thể ban sự sng cho người ta. Đức Chúa Trời ban Luật không phải để cung ứng, mà để đòi hỏi. Vì chúng ta nghĩ mình tốt, nên cần Kinh Luật phơi bày mình là không tốt.
Anh em có nhớ Kinh Luật được ban b trong những hoàn cảnh nào không? Bởi ân điển Ngài, Đức Chúa Trời đã đem dân Ngài ra khỏi Ai-cập. Dân I-xra-ên ra khỏi Ai-cập không phải do họ giữ Kinh Luật, mà là vì Đức Chúa Trời đầy ân điển giải cứu họ bởi sự cứu chuộc của Ngài. Khi Đức Chúa Trời đem dân I-xra-ên đến núi Si-nai, Ngài có ý định làm cho họ trở nên một vương quốc thầy tế lễ (Xuất. 19:3-6). Mặc dầu họ đồng ý với điều này nhưng Đức Chúa Trời biết họ không nhận thấy họ xấu xa dường nào. Vì vậy, qua Môi-se, Đức Chúa Trời hẹn gặp gỡ họ nhằm mục đích ban Luật cho họ. Tức thì bầu không khí thay đổi và trở nên cực kỳ đe dọa. Dân chúng sợ hãi. Ở giữa tình hình đầy đe dọa này, Đức Chúa Trời ban cho người I-xra-ên Luật của Ngài. Tuy nhiên, đang khi Luật được ban ra trên núi thì họ tạo ra hình tượng bò con bằng vàng. Như vậy trước khi Luật được ban bố, dân chúng đã vi phạm Luật rồi. Do đó, khi Môi-se quan sát tình hình, ông đập vỡ hai bảng đá.
Chúng ta không thể giữ Luật. Chúng ta đừng bao giờ nghĩ Kinh Luật được ban để chúng ta giữ. Thay vào đó, chúng ta phải cúi xuống trước Đức Chúa Trời đầy thương xót và ân điển mà nói: “Chúa ơi, con không thể giữ Luật của Ngài hay làm bất cứ điều gì tt lành để đẹp lòng Ngài”. Để đem chúng ta đến kết luận này, Phao-lô viết La-mã chương 7 giải thích vấn đề Kinh Luật. Phao-lô là một tác giả xuất sắc. Ông rất sâu sắc. Ông viết mỗi chương của Sách La-mã vi cách nhìn về Cựu Ước. Ông viết Sách La-mã trong ánh sáng và trong sự hiểu biết về Cựu Ước.
Trong La-mã chương 7, Phao-lô nói về Kinh Luật. Phao-lô cho thấy rằng bên ngoài chúng ta có Luật của Đức Chúa Trời với những đòi hỏi của Luật ấy, trong hồn chúng ta có luật của điều thiện đáp ứng với Luật của Đức Chúa Trời, và trong các chi thể của thân thể chúng ta có một luật khác chiến đấu chng lại luật của điều thiện trong hồn chúng ta. Phao-lô nói rằng luật trong tâm trí chúng ta là yếu đuối và bất năng, nhưng luật trong các chi thể chúng ta có uy lực và sức mạnh. Tôi tin Phao-lô là một người mạnh mẽ với một ý chí mạnh mẽ. Cá tính của ông mạnh đến nỗi chỉ có Chúa Jesus mới bắt phục được, như Ngài đã làm khi Phao-lô đang trên đường đến thành Đa-mách. Dù trước khi được cứu có mạnh mẽ đến đâu thì ông cũng không thể đắc thắng luật của tội trong các chi thể của mình. Ông nói: “Cho nên điều thiện tôi mun thì tôi không làm, còn điều ác tôi không mun thi tôi lại làm” (7:19). Rồi Phao-lô nói tiếp: “Song nếu tôi làm điều tôi không muốn, thì chẳng còn phải là tôi làm điều đó nữa, bèn là tội trong tôi” (7:20). Tội này là ai? Đó là Sa-tan. Luật của tội thật ra là quyền lực tự nhiên của chính Sa-tan. Sa-tan mạnh hơn bất cứ người nào. Không một ai có thể đánh bại hắn, kể cả Phao-lô. Sức mạnh của ý chí anh em không có nghĩa gì đối với Sa-tan đầy quyền lực. Do đó, nếu cố gắng giữ Kinh Luật, kết quả sẽ là: “Ôi, tôi là người khôn khổ dường nào! Ai sẽ giải cứu tôi khỏi thân thể của sự chết này?” Phao-lô dùng cụm từ “sự chết này”. Sự chết là gì? Sự chết là hậu quả của quyền lực gian ác của Sa-tan. Trong La-mã chương 7, chúng ta thấy hai từ được dùng đồng nghĩa với nhau để mô tả Sa-tan: “điều ác” và “tội ở trong tôi”. Sa-tan là tội và điều ác, và quyền lực tự nhiên của hắn là luật của tội. Hắn mạnh đến nỗi không người nào có thể đánh bại hắn. Thậm chí toàn thể nhân loại hiệp lại cũng không thể thắng hơn hắn. Ha-lê-lu-gia! Có một Đấng mạnh mẽ hơn tên khổng lồ gian ác này!
Sau La-mã chương 7 có La-mã chương 8, là chương đề cập đến luật của Linh Sự Sống. Luật này không phải Luật của Đức Chúa Trời, cũng không phải luật của điều thiện trong tâm trí chúng ta, mà là luật của Linh Sự Sng.
La-mã 8:2 khải thị rằng Đức Chúa Trời đã trở nên Linh Sự Sống. Chúng ta có thể nói Linh của sự sống trong câu này chỉ về Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình. Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đã trải qua một tiến trình dài-tiến trình nhục hóa, chịu đóng đinh, phục sinh và thăng thiên. Chính Đức Chúa Trời của Sáng Thế Ký chương 1 đã trải qua một tiến trình như vậy. Do đó, Ngài không còn là một Đức Chúa Trời “tươi sống”. Mặc dầu trong Sáng Thế Ký chương 1, Ngài là Đức Chúa Trời còn “tươi sng”, nhưng trong La-mã chương 8, Ngài là Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình.
Thực phẩm anh em đem ở chợ về nhà còn “tươi sống”. Chúng cần trải qua tiến trình cắt gọt và nấu nướng để thích hợp cho anh em ăn. Không trải qua một tiến trình như vậy, thức ăn còn tươi sống không thích hợp cho anh em ăn. Tôi không thích ăn điều gì chưa được nấu nướng. Tất cả thức ăn trong tủ lạnh đều là thức ăn còn sng, nhưng mọi món ăn trên bàn đều là thức ăn nấu chín.
Chúng ta ngợi khen Chúa vì La-mã chương 8 không phải là tủ lạnh, mà là bàn ăn. Mỗi khi anh em đói, hãy đến ăn La-mã chương 8. Trên bàn ăn La-mã chương 8, chúng ta có Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến- trình, vì ở đây danh xưng của Ngài không phải là Giê-hô-va, cũng không phải Đức Chúa Trời Toàn Năng, mà là Linh Sự Sống. Ngợi khen Chúa! Vợ tôi thường nấu xúp bò hay xúp gà. Khi thấy tôi mệt, vợ tôi thường dọn cho tôi một tô xúp. Nước xúp này ngọt ngào, ngon miệng và dễ dùng. Sau khi húp một chén xúp, cả người tôi khỏe ra. Linh Sự Sống cũng giống như nước xúp. Linh Sự Sống đến từ đu? Linh này đến từ Đức Chúa Trời, tức Đấng được ví sánh như con bò to lớn hay con gà dược chế biến thành nưc xúp. Trong La-mã chương 8, Ngài không còn giống như con gà hay con bò; Ngài là Linh Sự Sng, rất dễ tiếp nhận. Chúng ta chỉ cần nói: “Ô Chúa Jesus, Linh Sự Sống, A-men. Đấng Christ trong anh em, và linh là sự sng. A-men. Đặt tâm trí nơi linh là sự sng. A-men. Linh Nội Cư sẽ ban sự sng cho thân thể hay chết của anh em. A-men”. Nếu uống Linh trong La-mã chương 8, chúng ta sẽ khám phá Linh ging như nước xúp.
Trong Linh của sự sng này có một luật. Luật này không phải là Luật của Đức Chúa Trời “còn tươi sống” với những đòi hỏi. Đó là luật của Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình, là luật của Linh Sự Sống với sự cung ứng của luật này. Khi dọn cho tôi một tô xúp gà, vợ tôi không đòi hỏi tôi gì cả. Đôi khi thậm chí tôi không biết vợ tôi dọn món gì, tôi chỉ biết đó là nước xúp húp thấy ngon. Ngợi khen Chúa vì với Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình có luật của Linh Sự Sống! Luật này là nguyên tắc, quyền năng và sức mạnh của Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình. Tất cả chúng ta phải reo lên: “Ha-lê-lu-gia”, vì luật này là quyền năng tự nhiên, thần thượng, không ở bên ngoài chúng ta mà ở trong linh. Luật của Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến- trình đang ở trong linh chúng ta.
Chúng ta có gì trong luật này? Thể yếu của luật này là gì? Những yếu t của luật này là gì? Những yếu tố của luật của Linh Sự Sống là Linh Thần Thượng và sự sống đời đời. Linh Thần Thượng và sự sống đời đời là những yếu tố của luật này. Cho nên luật này quyền năng và năng động, và quyền năng của luật này có tính tự phát. Một luật như vậy đang ở trong linh chúng ta.
D. Ba Sự Sống Với Ba Luật
Chúng ta là những người phức tạp, vì có bốn luật liên quan đến mình. Trên chúng ta có Luật của Đức Chúa Trời với những đòi hỏi. Trong tâm trí chúng ta có luật của điều thiện đáp ứng với Luật của Đức Chúa Trời. Trong thân thể chúng ta có luật của tội chng lại luật của điều thiện. Tất cả những điều này được ghi lại trong La-mã chương 7. Nhưng La-mã chương 8 cho biết rằng trong linh chúng ta có luật của Linh Sự Sng. Như vậy chúng ta có bn luật: một luật bên ngoài đòi hỏi, một luật trong tâm trí đáp ứng, một luật trong thân thể chống đối, và một luật trong linh cung ứng, làm cho mạnh mẽ và đắc thắng.
Tại sạo chúng ta lại phức tạp như vậy? Chúng ta phức tạp vì đã trải qua ba trạm -sự sáng tạo, sự sa ngã và sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Chúng ta được tạo nên, bị sa ngã, và được cứu rỗi. Đó là lịch sử, tiểu sử của chúng ta. Tiểu sử của chúng ta đơn giản là chúng ta được tạo nên, sa ngã, và được Đức Chứa Trời cứu rỗi. Trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, chúng ta nhận được sự sống con người, là sự sống làm cho chúng ta thành một người. Trong sự sa ngã, một sự sống khác được tiêm vào trong chúng ta, là sự sống gian ác của Sa-tan đã vào trong thân thể. Sau khi chúng ta được cứu, Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình là Linh của sự sng, vào trong linh chúng ta. Như vậy, có ba thân vị ở trong chúng ta: chính chúng ta ở trong hồn, Sa-tan ở trong thân thể, và Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình là Linh Sự Sống ở trong linh chúng ta. Chúng ta có ba phần trong bản thể mình và mỗi phần có một thân vị: trong thân thể, có tội, tức Sa-tan, cư trú; trong hồn có bản ngã cư ngụ; và trong linh có Đức Chúa Trời đã-trải-qua một-tiến-trình là Linh Sự Sng cư ngụ.
Mỗi thân vị này có một sự sng với một luật. Sa-tan có sự sống Satan với luật gian ác của sự sống ấy, tức luật của tội. Con người thiên nhiên của chúng ta có sự sng thọ tạo với một luật của điều thiện. Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình, là Linh Ban Sự Sống, có sự sống thần thượng với luật của Linh Sự Sống. Vì vậy, chúng ta có luật của điều ác, luật của điều thiện và luật của Linh Sự Sống, nói ngắn gọn là luật sự sống. Luật sự sống này bị cả luật của điều thiện lẫn luật của điều ác chống đối; luật này không liên quan gì đến điều thiện và điều ác, vì cả thiện lẫn ác điều đều thuộc về Cây Biết Điều Thiện-Ác (Sáng. 2:9,17). Luật sự sống chắc chắn thuộc về Cây Sự Sống (Sáng. 2:9). Trong chúng ta có Cây Tri Thức và Cây Sự Sống. Vì vậy, mỗi chúng ta là một mô hình thu nhỏ của vườn Ê-đen. Tại đó có con người, có Sa-tan là Cây Tri Thức, và cũng có Đức Chúa Trời là Cây Sự Sng. Ba phe này từng trong vườn Ê-đen, bây giờ đang ở trong chúng ta. Trận chiến diễn ra giữa Sa-tan và Đức Chúa Trời trong vườn Ê-đen bây giờ diễn ra trong chúng ta. Trận chiến này liên quan đến ba thân vị, ba sự sống và ba luật.
E. Đức Chúa Trời Trong Linh Chúng Ta
Như tôi đã nêu lên trong những dịp khác, Đức Chúa Trời được khải thị cách tiệm tiến trong Sách La-mã. Trong La-mã chương 1, Ngài là Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo; trong La-mã chương 3, Đức Chúa Trời trong sự cứu chuộc; trong La-mã chương 4, Đức Chúa Trời trong sự xưng công chính; trong La-mã chương 5, Đức Chúa Trời trong sự giải hòa, và trong La-mã chương 6, Ngài là Đức Chúa Trời trong sự đồng nhất. Chúng ta có thể thấy tiến trình hay sự tiến triển của Đức Chúa Trời từ sự sáng tạo đến cứu chuộc, từ cứu chuộc đến xưng công chính, từ xưng công chính đến giải hòa, và từ giải hòa đến đồng nhất. Đức Chúa Trời đã tiến từ sự sáng tạo đến sự đồng nhất. Trong sự sáng tạo, Đức Chúa Trời ở bên ngoài tạo vật của Ngài; trong sự đồng nhất, Ngài làm cho chúng ta hiệp một với chính Ngài bằng cách dặt chúng ta vào trong chính Ngài. Bao nhiêu người trong chúng ta đã chịu báp-têm thì bấy nhiêu người được báp-têm vào trong Đấng Christ (La. 6:3; Ga. 3:27). Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta vào trong Đấng Christ, hoàn toàn đồng nhất chúng ta với chính Ngài.
Trong La-mã chương 8, Đức Chúa Trời trở nên Đức Chúa Trời trong linh chúng ta. Ngài không những là Đức Chúa Trời trong sự đồng nhất, mà còn là Đức Chúa Trời trong linh chúng ta. Ngài không những làm cho chúng ta hiệp một với Ngài mà còn làm cho chính Ngài hiệp một với chúng ta. Bây giờ, Đức Chúa Trời đang ở trong linh chúng ta. Ngài là Đức Chúa Trời như thế nào? Ngài là Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình trong linh chúng ta. Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo đã trải qua sự cứu chuộc, xưng công chính, giải hòa, đồng nhất, và bây giờ đang ở trong linh chúng ta. Đức Chúa Trời trong linh chúng ta không chỉ là Đức Chúa Trời mà thôi; Ngài đã trải qua một tiến trình để trở thành Linh Sự Sng, vì Linh Sự Sống là Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình. Theo kinh nghiệm, của chúng ta, không có gì thỏa lòng hơn điều này. Chúng ta có thể dự tiệc một Đức Chúa Trời như vậy.
F. Vui Hưởng Đấng Christ Là Linh Ban Sự Sống
Vui hưởng Đức Chúa Trời là thức ăn dọn trên bàn không phải là quan niệm của tôi. Trong các Sách Phúc Âm, Chúa Jesus nói Phúc Âm là một bữa tiệc. Chúa Jesus nói mọi sự đã sẵn sàng và chúng ta nên đến dự tiệc (Lu. 14:16-17). Ngài bảo chúng ta đến ăn. Thậm chí chúng ta còn tìm thấy ý tưởng này trong ẩn dụ về người con trai hoang đàng (Lu. 15:11-32). Khi người con trai trở về nhà, người cha mặc áo đẹp nhất cho anh ta, chiếc áo tượng trưng cho Đấng Christ là sự công chính để chúng ta được xưng công chính. Khi người con trở về, anh ta giống người ăn xin nghèo nàn đứng trước người cha giàu có. Dường như không có sự tương hợp gì giữa họ: cha thì giàu có còn con thì nghèo nàn. Do đó, người cha bảo tôi tớ lấy áo tt nhất mặc cho người con. Sau khi người con mặc chiếc áo này vào, người con được xưng công chính trước mặt cha và tương hợp với cha. Bây giờ, con giống như cha, được xưng công chính và được chấp nhận. Đấng Christ là sự công chính bao phủ đứa con trở về. Mặc dầu điều này làm thỏa lòng cha, nhưng có lẽ người con nói: “Cha ơi, con quan tâm đến bao tử trng rỗng của mình hơn là quan tâm đến cái áo. Cha ơi, con đói. Cha thỏa lòng, nhưng con thì không. Đó là lý do vì sao người cha bảo tôi tớ làm thịt bò con mập, làm thức ăn và đặt lên bàn. Người cha nói: “Chúng ta hãy ăn mừng. Ai là bò con mập? Bò con mập là Đấng Christ đã trải qua tiến trình trên thập tự giá hơn một ngàn chín trăm năm về trước. Sau khi trải qua tiến trình trên thập tự giá, Ngài trở nên Linh Ban Sự Sng trong sự phục sinh (1Cô. 15:45).
Ngày nay Đấng Christ ở đâu? Sau khi trải qua tiến trình, sau sự chết và phục sinh, Ngài đi đâu? Chắc chắn Ngài vào trong các từng trời. Tuy nhiên, nếu Ngài chỉ ở trên các từng trời thì người ta không thể ăn Ngài. Các từng trời quá xa. Nhưng Đấng Christ không những ở trên các từng trời (8:34), Ngài còn ở trong chúng ta (8:9), thậm chí ở trong linh chúng ta (2Ti. 4:22). Bàn ăn là linh của chúng ta. Sau khi đã trải qua tiến trình, Đấng Christ trở nên Linh Ban Sự Sống. Đấng Christ đã-trải-qua-tiến-trình là Linh (2Cô. 3:17). Ngài đã vào trong linh chúng ta như sự sng và như nguồn cung ứng sự sống để chúng ta vui hưởng.
Đây không phải là quan niệm của tôi. Mặc dầu Đấng Christ là sự sống, nhưng Ngài khó có thể ban sự sống cho anh em. Ai ban sự sống? Linh là Đấng ban sự sống (Gi. 6:63; 2Cô. 3:6). Đấng Christ là sự sống, nhưng Linh ban Đấng Christ là sự sống cho chúng ta. Không có Linh, Đấng Christ có thể là sự sống, nhưng Đấng Christ là sự sống đó không thể được ban cho chúng ta. Bởi là Linh, Đấng Christ được truyền vào trong chúng ta như sự sống. Ngày nay, sau khi đã trải qua một tiến trình, chính Đấng Christ là Linh Ban Sự Sng. Bây giờ, trong linh mình, chúng ta có thể vui hưởng Linh kỳ diệu này. Đừng bao giờ quên Đấng Christ là chính Đức Chúa Trời, Giê-hô-va Đấng Cứu Rỗi, Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta. Đấng Christ là Đức Chúa Trời. Sau khi đã trải qua tiến trình, Đấng Christ này bây giờ là Linh Ban Sự Sng. Chúng ta phải vui hưởng Ngài trong sự trọn vẹn của Ngài là một Linh như vậy. Linh được tái sinh của chúng ta là bàn ăn, và Đấng Christ đã-trải-qua-tiến-trình là thức ăn. Ngài không phải thức ăn ở dạng thuộc thể, mà là thức ăn dạng Linh. Thức ăn của chúng ta là Linh. Thật là một Linh phong phú! Thần tính, nhân tính, tình yêu, ánh sáng, sự sống, quyền năng, công chính, thánh khiết, ân điển-mọi sự chúng ta cần đều ở trong Linh này. La-mã chương 8 chắc chắn là bàn ăn này.